Ngọc ngà Châu báu
Ngọc ngà Châu báu là một câu chuyện kể về con đường hướng đến vinh quang trong sự nghiệp Diễn Viên của Mỹ Ngọc và Bảo Châu hai cô sinh viên trường Sân Khấu Điện Ảnh.
Trong môi trường đầy rẫy những khó khăn và thử thách. Ai cũng có một mục tiêu chung đó là đưa tên tuổi của mình lên đỉnh cao có vị thế trong Showbiz. Nhưng mỗi người sẽ lựa chọn cho mình một hướng đi khác nhau, có người chọn cách đi chậm rãi không nhiều toan tính, có người muốn tự tạo cho mình những cơ hội bằng mọi cách mà không màng hậu quả về sau. Và Mỹ Ngọc và Bảo Châu là điển hình cho hai lối đi đó.
Xin mời các đọc giả theo dõi và thưởng thức tác phẩm mới của NhânLee ( Xlee ) mang tên ” Ngọc ngà Châu báu “
Tập 1 : Giành lấy cơ hội.
– Con không muốn làm bác sĩ, con cũng chả hứng thú làm cô giáo. Đừng bắt ép con nữa. Hãy cho con theo đuổi đam mê của con chứ.
– Mày nghĩ mày sống được với cái đam mê làm diễn viên của mày không con. Cái nghề mà phải trông chờ vào thời cuộc. Lận đận nhiều sóng gió.
– Nhưng đó là điều con muốn. Làm ơn hãy cho con quyết định cuộc sống của con một lần thôi.
– Thôi được. Từ giờ trở đi. Mày cứ sống theo cái đam mê không rõ tương lai của mày. Tao với má mày xem như không có đứa con như mày. Đi đi mày đi theo cái đam mê của mày đi.
– Thưa ba má con đi. Con sẽ chứng minh con có thể lo cho con và đam mê của con mà không cần nhờ vả đến ba má. ( Mỹ Ngọc nước mắt hai hàng rời đi trong sự tủi thân.)
Sở dĩ Mỹ Ngọc tự tin như thế cũng là vì cô có một vẻ ngoài rất cuốn hút. Cô nổi tiếng là hoa khôi của trường và của cả cái xứ Bến Tre này. Tận dụng vẻ ngoài của mình, Mỹ Ngọc thường tham gia tất cả những hoạt động văn nghệ ở trường. Cả trường ai cũng biết đến cô với danh xưng Nàng Thơ Mỹ Ngọc.
Đam mê từ lâu nên sau khi tốt nghiệp cấp 3 Mỹ Ngọc ngỏ ý với gia đình muốn theo học trường Sân Khấu Điện Ảnh. Thế nhưng cả ba và má cô không một ai đồng ý cho cô bước vào cái thế giới đó. Họ cho cô hai lựa chọn một là Giáo Viên hai là Bác Sĩ. Thế nhưng Mỹ Ngọc nhất quyết bảo vệ ước mơ của mình đến cùng.
Lúc đóng tiền học phí Mỹ Ngọc đã lén gia đình đóng tiền vào trường sân khấu. Thời gian đầu gia đình không hề biết cho đến khi một người bà con họ hàng hỏi ba của Mỹ Ngọc là ông 6 Tro thì mọi việc mới bị phanh phui và xảy ra cuộc cãi vã trên.
Và cứ thế Mỹ Ngọc ôm nỗi uất nghẹn lên chốn Sài Thành cố gắng học tập và phấn đấu để có được thành công.
Trong thời gian đó Mỹ Ngọc phải vừa học vừa làm để trang trải. Gánh nặng đè lên tấm thân người con gái tuổi mới lớn. Thế nhưng ý chí không bao giờ bị dập tắt. Cũng may mắn với tính tình vui vẻ chân chất hòa đồng của người miền tây của cô nàng giúp cô có rất nhiều bạn bè sẵn sàng giúp đỡ cô.
Trong đó có một cậu sinh viên cùng khóa tên là Lý Đạt.
Lý Đạt là một cậu nam sinh điển trai và rất giỏi. Nhà cũng thuộc hạng giàu có. Đạt thường hay đưa đón Mỹ Ngọc đến lớp. Cả hai trở thành một đôi bạn rất thân trong lớp mà ai cũng muốn ghép đôi vì trai tài gái sắc.
Có người yêu thương thì cũng có người ghét. Đối nghịch của Mỹ Ngọc là Bảo Châu. Cũng là một cô gái xinh đẹp và cũng có tài. Nhưng mà cô luôn bị xếp sau cho Mỹ Ngọc mỗi khi trường tổ chức những đợt kịch năng khiếu. Từ đó Bảo Châu luôn mang lòng đố kỵ với Mỹ Ngọc.
Tuần sau trường sẽ là buổi casting cho vở Kịch được diễn ra với quy mô lớn vượt khuôn khổ nhà trường. Đây cũng là cơ hội để các diễn viên trẻ tương lai thể hiện phẩm chất của mình trước những đạo diễn lớn. Vở kịch này sẽ có bán vé và sẽ được công chiếu trên các trang mạng thông qua các kênh nổi tiếng. Vì thế cho nên các thí sinh chuẩn bị rất kỷ và chỉnh chu tập luyện mong được vai trong vở kịch này.
Có rất nhiều người cho rằng vai chính phần lớn sẽ thuộc về Mỹ Ngọc thôi nên chỉ tập trung cast những vai phụ. Nhưng vẫn có một người đối đầu với Mỹ Ngọc đó là Bảo Châu.
Bảo Châu cũng chuẩn bị cho vai nữ chính này để casting.
Thầy Đức Long ( Thầy chủ nhiệm của Mỹ Ngọc và cả Bảo Châu.) Đến động viên Mỹ Ngọc.
– Cố lên em nhé. Thầy tin chắc vai nữ chính sẽ thuộc về em.
– Dạ em cảm ơn thầy! Em sẽ cố gắng. Mà nếu em không được vai nữ chính thì em cũng đã chuẩn bị để cast vai thứ trong vở kịch rồi ạ.
– Em đúng là cô học trò xuất sắc kỹ năng lẫn đức tính. Cố lên nhé!
– Dạ!!! Em cảm ơn thầy.
Nhìn thầy Đức Long đến động viên ủng hộ Mỹ Ngọc. Bảo Châu lại hừng hực lòng ganh ghét.
Thời gian cứ trôi sự tập luyện cực nhọc của các thí sinh cũng đến lúc được thể hiện.
Ngày casting đã đến.
Cả trăm thí sinh tham gia casting người thể hiện tốt vui vẻ, người bị fail ê chề. Và giây phút chọn ra vai nữ chính cũng đến.
Mỹ Ngọc bước lên bục và thể hiện khả năng để vượt qua hàng loạt đề thi được giám khảo đưa ra. Cô thể hiện một cách xuất sắc và được rất nhiều sự khen ngợi.
Đến lượt Bảo Châu cũng thế. Cô nàng cũng thể hiện tốt phần thi của mình.
Cả hai ra về với tâm thế rất tự tin bởi những lời nhận xét tích cực của giám khảo.
Thầy Đức Long nghe loáng thoáng thì các giám khảo có phần thích và nghiêng về Mỹ Ngọc hơn. Thầy vui mừng vội vàng bí mật báo cho trò cưng điều tốt đó.
Thế nhưng sự thật lại tát vào mặt hai thầy trò. Ngày công bố kết quả. Phần thắng lại thuộc về Bảo Châu mà không phải là Mỹ Ngọc. Thầy Đức Long áy náy vô cùng. Giá như thầy không nói quá sớm cho Mỹ Ngọc để cô nàng mong đợi. Thế nhưng thái độ của Mỹ Ngọc mới là thứ khiến thầy Đức Long bất ngờ. Cô bé không hề tỏ ra buồn bã mà vẫn mĩm cười khoe với thầy mình.
– Thầy ơi em được vào vai nữ thứ nè.
– Em không buồn hả Ngọc.
– Dạ tại sao chứ. Em đã chuẩn bị tâm lý rồi.
– Thầy xin lỗi vì đã tự tin vào những lời loáng thoáng đó.
– Có sao đâu. Em biết thầy thương em vậy là em vui lắm rồi. Thôi để em bao thầy một bửa nha.
– Thôi để thầy. Em vào rủ các bạn chiều nay thầy trò mình đi ăn đồ nướng nhé.
– Dạ thầy! Thầy số 1.
Thầy Long nhìn sự vô tư của Mỹ Ngọc mà thấy thương cô học trò.
Buổi ăn uống của các thầy trò tràn đầy sự vui vẻ. Như thường ngày Lý Đạt lại chở Mỹ Ngọc về.
Đạt quan tâm cô bạn.
– Buồn không?
– Sao chứ?
– Cứ nói với tao đi. Mày buồn mà đúng không?
– Ừm có chứ. Tao cố gắng nhiều cho vai này lắm. Biết sao không?
– Sao?
– Vì đây là cơ hội để tao thể hiện cho ba má tao thấy.
– À vì vở kịch này sẽ được công chiếu.
– Đúng vậy. Nhưng thôi không sao. Cơ hội của tao còn nhiều mà đúng không?
– Đúng vậy. Chả có gì phải buồn cả. Mày xinh đẹp nè diễn lại giỏi. Chuyện thành công là sớm muộn thôi. Lo gì chứ.
– Cảm ơn mày nha. Sến quá trời.
– Ơn nghĩ gì đâu tao thương mày nên mới sến thế.
– Mày thương tao á.
– Thì bạn bè cùng chung chí hướng phải thương lấy nhau chứ. Mày nghĩ tào lao gì thế?
– Haha ghẹo mày chút thôi.
– Con hâm.
Đạt quay ra sau chửi Mỹ Ngọc xong quay qua thì bất ngờ nhìn thấy Bảo Châu.
– Ê ê. Con Châu kìa đúng không?
Mỹ Ngọc Quay lại nhìn.
– Ờ đúng rồi. Mà hình như người đang đứng với nó là thầy Phước hả?
– Mày nhìn đúng rồi đó. Mà không những thế còn có ông giám khảo hôm bửa nữa kìa mày.
– Ờ mày nói tao mới để ý. Mà sao họ gặp nhau giờ này ta. Hay là bàn giao kịch bản.
– Mày điên à. Kịch bản phải còn tới đầu tuần sau mới bàn giao ra cho diễn viên. Với sao lại bàn giao riêng như thế chứ.
– Vậy họ gặp nhau chi ta.
– Tao nghĩ có gì đó mờ ám.
– Mày điên quá xem phim riết. Thôi đưa tao về lẹ còn tắm rửa ngủ nè.
– Ờ.
Chở Mỹ Ngọc về đến nhà an toàn Lý Đạt cũng đề máy xe và chạy về.
Hôm sau vào lớp Bảo Châu chểnh mảng vì được vai chính tỏ vẻ với mọi người.
Cô nàng đi đến chổ Mỹ Ngọc cố tình khoe mẻ.
– Chào mọi người. Hôm nay mọi người có rảnh không. Châu may mắn được vai chính nên định khao mọi người một bửa ăn.
Mỹ Ngọc là người lên tiếng đầu tiên.
– Chúc mừng Châu nha. Nhưng mà Ngọc có hẹn với Đạt đi mua đồ rồi nên chắc không đi được.
Lý Đạt cũng nói.
– Ừm tôi cũng đi không được.
Những người bạn của Mỹ Ngọc và những người không thích Bảo Châu cũng từ chối chỉ còn lại vài người theo phe Bảo Châu là hớn hở tham gia.
Lúc này thầy Đức Long đi tới. Bảo Châu thấy nên cũng vui vẻ mời như kiểu dằn mặt.
– Thầy Long cũng đi với tụi em chứ ạ. Đi ăn mừng học trò của thầy Bảo Châu được vai chính.
Thầy Long vẻ mặt nghiêm nghị nói.
– Thầy chúc mừng em. Nhưng em nên nhớ. Những chuyện không đẹp thường có cái hậu không tốt. Thôi các em đi chơi vui vẻ. Thầy có việc bận. Ngọc với Đạt qua đây thầy bảo.
Đạt và Ngọc : Dạ!
Bảo Châu nghe những lời đó liền nhíu mày tức giận vì bị khịa vào tim đen.
Bảo Châu sợ rằng thầy Long biết được chiêu trò mua chuộc giám khảo của mình.
Thật ra vai nữ chính đó từ buổi casting đã có kết quả. Số phiếu 1 1 chia đều cho Mỹ Ngọc và Bảo Châu. Và khi ấy một giám khảo đến từ trường khác là ông Quý Bảo cũng nói sẽ bỏ cho Ngọc nhưng đến khi bỏ phiếu giấy thì lại khác. Ông Bảo lại bỏ phiếu cho Châu.
Thật ra Châu từ lâu đang cặp kè với một người thầy trong trường là thầy Phước. Cũng là một trong ba giám khảo casting hôm ấy. Và ông Bảo lại là bạn của ông Phước vì để giúp người đẹp của mình ông đã mua chuộc ông Bảo bỏ phiếu cho Châu.
Tối hôm qua cả hai đã đến gặp và mời ông Quý Bảo đi ăn uống cảm ơn và lúc về bị Đạt và Ngọc bắt gặp. Đâu ai biết được. Một cô sinh viên năm 2 trường sân khấu lại cặp kè với một ông thầy lớn hơn cô gần 20 tuổi. Vả lại ông Phước còn có vợ con. Nhưng ông và Vợ cũng đang trong giai đoạn gần ly thân nên ông đã nhanh chóng cặp kè.
Đêm hôm đó sau khi tạm biệt ông Bảo. Châu và thầy Phước đã về nhà riêng của hai người và có một đêm ân ái.
Để báo đáp ơn giúp đỡ của người tình lớn tuổi Bảo Châu sẵn sàng thỏa mãn con dê già.
Cả hai bày một bàn rựu lãng mạn để chúc mừng cho sự thành công này. Cứ thế những ly rựu được rót lại hết, chai rựu cũng vơi cạn. Con men nồng cùng mới ánh nến lãng mạn. Dục vọng trong người đàn ông trổi dậy khi trước mặt là một cô bé còn ngon nghẻ. Ông Phước tiến lại và bế nàng thơ của mình vào phòng. Khi cánh cửa phòng đóng lại cũng là lúc con đực nổi lên sự thèm khát bất tận. Ông Phước đè Châu xuống giường và đặt môi lên cái gò má ửng đỏ. Một nụ hôn xã giao kết thúc tiếp tục là một nụ hôn lên đôi môi mọng và cứ thế đôi môi ấy đặt lên cổ và bờ vai nhỏ. Tay ông Phước thoăn thoắt cởi bỏ từ cái nơ cúc váy của cô học trò. Kéo váy xuống là một tấm thân nuột nà trắng trẻo. Không có áo ngực chỉ vỏn vẹn là hai miếng dán nơi đầu ti.
Ông Phước vội vã như hổ đói nhiều ngày. Ông đớp lấy cái bầu ngực tròn căng của cô gái trẻ.
Bảo Châu ưởn người lên rên ư ử khi hai tay đang bị ông dùng hay bàn tay khóa lại.
Ông Phước dùng lưỡi liếm quanh cái dán ngực và tìm cách dùng lưỡi tháo ra. Ông dùng răng cắn vào một bên mép đã hở rồi giựt mạnh khiến cho Châu bị nhói lên. Để xoa dịu người yêu, ông Phước bắt đầu dùng kinh nghiệm già rơ bú mút bầu vú tròn trĩnh ấy một cách điêu luyện khiến Bảo Châu phê lên tận đỉnh đầu.
– Thầy ơi…em nhột quá.
– Ngoan nhé cô học trò của thầy.
– Dạaa! Ứm…thầy hư quá đi.
– Thầy hư để dạy em trưởng thành đấy.
– Thầy dẻo miệng quá đi.
– Em muốn xem lưỡi thầy dẻo như nào không?
– Dạ có…
Ông Phước cắn mạnh vào đầu ti của Bảo Châu rồi trườn người xuống.
Ông kéo bỏ cái váy và quần bảo hộ của Bảo Châu ra. Bây giờ trên cơ thể cô nàng còn mỗi một chiếc quần lót dạng ren màu trắng tinh khiết.
Ông Phước liếm láp hai bên đùi và vào trong bẹn khiến Bảo Châu nhột khép chân lại.
Ông Phước lại banh chân Châu ra. Ông liếm láp bím cô nàng khi còn cách cái quần lót. Tuy thế ông vẫn cảm nhận được cái vị của nước nhờn âm đạo đã trào ra. Ông háo hức liếm điên cuồng ướt cả quần lót.
Bảo Châu đưa tay nắm tóc ông Phước còn loe hoe vài cọng vì bị hói.
Ông phước không muốn vờn mãi với cái quần tam giác nữa. Ông cởi luôn cái quần lót quăng một bên. Trước mắt ông là cái âm đạo non nớt, trơ trụi lông, hai cái cánh bướm hồng hào ướt át đang thoi thóp chờ đợi ông. Ông Phước nở ra một nụ cười biến thái và úp mặt vào âm đạo cô học trò bú mút hả hê. Cái lưỡi ông không ngừng di chuyển khắp chốn thôn quê ấy. Từ đỉnh núi nhỏ liếm xuống khe suối mơ không bỏ sót một địa phận nào.
Bảo Châu lần đầu được biết cảm giác bú liếm âm đạo. Con bé sướng mà choáng váng đầu ốc. Hai chân cứ liên tục kẹp đầu ông Phước lại và cọ quậy. Tài ăn hàu của ông Phước giỏi lắm khiến con bé không thể nào nằm yên. Ông nút liên tục cái hạt đậu nhỏ sướng đến mức khiến cho Bảo Châu chưa gì đã giật người lên đỉnh thở dồn dập như vừa bị thiếu oxi.
Tuy tấm thân nhỏ đã mệt mỏi nhưng ông Phước vẫn chưa được thỏa mãn. Ông ngồi dậy dí dương vật vào cửa mình của Bảo Châu định đâm vào. Thế nhưng Bảo Châu lại thụt người lại.
– Con còn con gái. Thầy để con chuẩn bị đã. Con chưa sẵn sàng.
– Thầy hiểu ý con rồi. ( Ông Phước đưa tay lấy cái ví. Rút ra một xấp tiền tờ năm trăm nghìn đưa cho Bảo Châu và lấy ra tiếp tục là cái Bao cao Su Feelex.)
– Thầy hiểu sai rồi. Con không có ý này.
– Thầy cho con chưa đủ nhiều sao?
– Nhưng con sợ. Con sợ thầy bỏ con.
– Con bé này. Thầy làm sao mà bỏ con chứ.
– Con xin lỗi thầy nhưng cho con thời gian đã.
– Nhưng thầy vẫn chưa được thỏa mãn. Con hứa hôm nay sẽ cho thầy thỏa mãn mà.
Nghe thế Bảo Châu ngồi nhanh dậy quỳ dưới háng thầy Phước. Con bé nhanh tay nắm lấy cái dương vật vẫn còn cứng cựa. Cặc thầy Phước to thật khiến cho Bảo Châu vừa kinh ngạc vừa sợ. Con bé bắt đầu cho dương vật của thầy vào miệng và bú mút. Do không có kinh nghiệm nên khiến ông Phước không hài lòng. Ông ấy nắm lấy tóc của Bảo Châu ghì sát vào và đẩy hông nắc liên tục vào miệng con bé. Ông nắc một cách táo bạo khiến cho đôi lúc vào quá sâu làm con bé nhợn ói. Nhưng ông vẫn không dừng lại mà tiếp tục nắc nhanh hơn. Rất lâu sau thì ông Phước mới đạt cực khoái rùng người bắn tinh vào trong cổ họng Bảo Châu. Bảo Châu không chịu được cái mùi vị khây khấy ấy liền đẩy ông Phước ra và chạy vào nhà vệ sinh để ói.
Bước ra ngoài thấy ông Phước đang nằm phè ra ngủ. Bảo Châu cũng mặc lại đồ và bắt xe về nhà.
Quay lại thời điểm thầy Long gọi Ngọc và Đạt nói chuyện riêng.
– Thầy gọi tụi em có gì không ạ? ( Mỹ Ngọc hỏi )
– Mỹ Ngọc này. Thầy biết em rất muốn chứng tỏ cho gia đình thấy lựa chọn của mình là đúng. Thầy biết em mong đợi vào cái vai chính lần này rất nhiều.
– Dạ thầy nói đúng. Nhưng mà em không sao đâu. Vai phụ cũng được lên ảnh nhiều mà thầy.
– Thầy thấy như thế này. Bỏ qua cái vai diễn ấy đi. Thầy muốn bàn với các em. Chúng ta có nên quay những đoạn kịch ngắn như ngày xửa ngày xưa để đăng lên youtube không. Thầy thấy cái thị trường youtube cũng rất phát triển.
– Em thấy ý tưởng này hay đấy thầy. Em ủng hộ ạ. ( Lý Đạt hào hứng.)
– Nhưng mà chỉ có ba người thì có làm được không thầy? ( Mỹ Ngọc lo lắng )
– Được chứ. Chúng ta đi từ tiểu phẩm ngắn như kiểu kể chuyện bé nghe.
– Em thích kể chuyện lắm á thầy. Hồi đó ở trường em hay tham gia kể chuyện lắm á. ( Mỹ Ngọc thích thú kể lại.)
– Vậy được rồi. Em và Đạt sẽ là giọng đọc chính nhé.
– Dạ em đồng ý ( Mỹ Ngọc vui vẻ chấp nhận.)
– Em cũng đồng ý. ( Lý Đạt )
Từ đó vừa chuẩn bị kịch bản cho công cuộc Kể Chuyện cùng thầy Long và Đạt. Mỹ Ngọc còn nỗ lực chuẩn bị cho vai diễn trong vở kịch sắp diễn.
Thời gian cứ thế trôi cho đến lúc còn 3 ngày nữa là diễn kịch. Lúc này thầy Long đưa ra đề nghị.
– Đạt, Ngọc. Hai em chuẩn bị kỷ chưa.
– Dạ chúng em thuộc lào kịch bản rồi ạ. ( Mỹ Ngọc trả lời.)
– Thế hôm nay mình tiến hành quay luôn nhé.
– Sao chứ? Em tưởng là sau khi buổi diễn kịch mình mới bắt đầu ạ. ( Mỹ Ngọc thắc mắc.)
– Em cứ nghe thầy. Chuẩn bị trang phục đi mình bắt đầu luôn.
Tuy hơi khó hiểu nhưng cả hai cũng vào trong chuẩn bị chỉnh chu để bắt đầu quay tập đầu tiên cho kênh youtube.
Thầy Long kỹ lưỡng chuẩn bị set up tất cả mọi thứ thật hoàn chỉnh. Từ trong sân khấu Ngọc và Đạt bước ra với hình dạng công chúa và hoàng tử.
Mỹ Ngọc : Xin chào các bé nhỏ đến với kênh LĐN – Truyện của bé. Hôm nay chị Mỹ Ngọc và chàng hoàng tử Lý Đạt sẽ kể cho các bé nghe về câu chuyện ” Cô bé tốt bụng “.
Ngày xưa trong một ngôi làng nọ có một cô nàng tên là Nắng. Cô bé sống trong một gia đinh nghèo khó cùng với ba mẹ. Một ngày nọ cô bé đi ra con sông lớn để gánh nước. Trên đường đi cô Nắng gặp một cậu bé trạc tuổi ngồi buồn bã.
Cô Nắng ( Giọng đọc của Mỹ Ngọc ) hỏi : Sao bạn buồn thế.
Cậu bé ( Lý Đạt ) : Mình bị rơi mất sợi dây chuyền của mẹ tặng mất rồi huhu.
Cô Nắng ( Mỹ Ngọc ) : Để mình tìm giúp nhé.
Và thế cả hai đi tìm khắp nẻo đường mà cậu bé đi qua. Đi dần đi dần thì cả hai lần mò đường về nhà cậu bé. May mắn Mỹ Ngọc đã tìm thấy bên một chậu cây. Khi cô bé ngước mắt lên thì trước mặt là một lâu đài thật to lớn.
Mỹ Ngọc đưa sợi dây chuyền cho cậu bé rồi tạm biệt ra về.
Lý Đạt tiếp tục câu chuyện : Về đến nhà cô Nắng bị ba la cho một trận vì nghĩ là cô bé la cà đây đó đến giờ mới về. Đang lúc cô Nắng sắp bị đánh đòn thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Mẹ cô Nắng bước ra trước mặt là một quý bà sang trọng cùng cậu nhóc nhỏ.
Mẹ cô nắng hỏi : Cô là ai thế.
Quý bà trả lời : Đây có phải nhà bé Nắng không?
Mẹ Nắng đáp : Đúng rồi có gì không thưa bà.
Quý bà : Bé Nắng giúp con tôi tìm lại sợi dây chuyền nên thằng bé bảo tôi tìm cho bằng được để cảm ơn.
Nghe thế bé Nắng từ trong chạy ra vui vẻ và ngoan ngoản thưa gửi.
Quý bà tặng quà cho cô bé nhưng cô bé nhất quyết từ chối. Chỉ mong muốn được làm bạn cùng cậu bé kia.
Từ đó cả hai cô cậu trở thành một cặp thanh mai trúc mã.
Mỹ Ngọc : Và câu chuyện của chúng ta đến đây đã kết thúc rồi. Các em thấy không sống trên đời không cần thiết phải được nhận lại mà ta mới sẵn lòng giúp đỡ người khác. Hãy cứ cho đi để nhận lại sự yêu mến của tất cả mọi người là điều nên làm các em nhé. Và bây giờ xin chào và hẹn gặp lại các em.
– Cắt. Tốt lắm hai em. Thầy sẽ chỉnh sửa lại rồi đăng lên trong tối nay nhé. ( Thầy Long )
– Dạ! ( Ngọc và Đạt vui vẻ đáp ).
Tập 2 : Cơ hội – Sự cố gắng và thủ đoạn.
Hôm sau. Mỹ Ngọc ngủ dậy và sửa soạn đến lớp cũng gần trưa.
Vào lớp bạn bè chạy đến thăm hỏi.
– Ê Ngọc. Mày lặp kênh youtube sao không nói tao. ( Quỳnh Nga )
– Ủa sao mày biết. Tại tao chưa làm gì hết nên chưa thông báo. ( Mỹ Ngọc )
– Chưa làm gì mà clip được mấy trăm nghìn view rồi nè. Mới đăng lúc tối thôi nè.
– Đâu đưa tao xem. ( Mỹ Ngọc ngạc nhiên mượn điện thoại kiểm tra.)
– Ghê nha coi bộ sắp nổi tiếng rồi chúc mừng nha.
– Hi còn sớm để nói chuyện đó quá. ( Mỹ Ngọc ngại ngùng.)
Từ phía sau Bảo Châu bước vào nói với cái giọng điệu khó nghe.
– Hot trên mấy cái Youtube đó cũng hay. Con nít nó xem nhiều. Chứ được xuất hiện trên tivi cũng chỉ có người lớn xem thôi nhỉ. Chúc mừng nhé. Cô MC chính của chương trình kể chuyện em bé.
– Cảm ơn vì lời chúc mừng. ( Mỹ Ngọc vẫn bình thản cảm ơn dù biết Bảo Châu có ý gì.)
Niềm vui liên tục đến với ba thầy trò. Video ấy càng lúc càng nhiều người xem và nhiều lời bình luận tích cực dành lời khen cho Mỹ Ngọc. Mỹ Ngọc từ đấy được nhiều khán giả nhí và cả các bậc phụ huynh và được biết đến bởi các bạn trẻ thường xuyên dùng youtube. Cứ thế lượt view liên tục tăng lên hơn 1 triệu.
Và cho đến ngày biểu diễn kịch. Khán giả mua vé đông kín. Và đa số đều biết đến Mỹ Ngọc. Vở kịch được thể hiện rất thành công trước ánh nhìn của khán giả. Và khi kết thúc mọi người vỗ tay khi các diễn viên cúi chào. Rất nhiều tiếng gọi tên Mỹ Ngọc được vang lên trong khán phòng. Điều này làm cho Mỹ Ngọc xúc động khi hiểu được lý do vì sao thầy Long đã nhất quyết thực hiện cái dự án youtube đó trước ngày diễn như vậy. Cô nàng nhìn về phía thầy mình nở một nụ cười cảm ơn hạnh phúc.
Còn về phía Bảo Châu. Cô nàng thêm bực tức khi cảm giác như tuy vai chính nhưng sức hút lại luôn hướng về Mỹ Ngọc. Cô nàng hậm hực bỏ về trước sau khi buổi diễn kết thúc.
Tối đó lại trên chiếc giường quen thuộc. Thầy Phước và Bảo Châu không một mảnh vải nằm cạnh nhau nút lưỡi thắm thiết. Tay ông thầy đang ở dưới háng Bảo Châu và liên tục xoa bím con bé. Bảo Châu ôm chặc làm cho hai bầu vú phập phồng áp vào ngực thầy Phước. Thả đôi môi và chiếc lưỡi của cô học trò ra, ông thầy đớp nhanh vào bầu vú và bú mút ngon lành. Bảo Châu ôm ghì cái đầu hói ấy và ngực khẽ rên đầy khoái cảm.
– Ứ….a…..ưmmmm ( Bảo Châu hôn lên đầu thầy Phước.)
– Cho thầy nhé. ( Ông Phước nứng lắm rồi ông muốn địt con bé Châu.)
– Em chưa sẵn sàng.
– Em định để thầy đợi đến bao giờ?
– Khi nào em có thể hạ bệ con nhỏ Mỹ Ngọc.
– Thầy đã giúp em lấy được cái vai chính rồi không phải sao?
– Nhưng hào quang vẫn luôn hướng về nó.
– Em yên tâm thầy sẽ có cách. Còn bây giờ. Nếu không được chơi lỗ chính thống thì em phải chấp nhận cho thầy đi cửa sau. Được chứ?
– Cửa sau là sao?
– Thầy không được địt vào chiếc âm đạo ấy. Thì em phải cho thầy đút tạm lỗ hậu môn chứ nhỉ.
Tuy miễn cưỡng nhưng không thể cứ từ chối. Bảo Châu sợ thầy Phước sẽ nản.
– Dạ em đồng ý miễn đừng phá trinh em.
Thầy Phước hớn hở đứng dậy lấy trong ví một cái bao cao su hiệu Feelex. Ông tiến lại chổ của Châu và nắm lấy tóc kéo đầu con bé xuống bú dương vật của ông ấy. Bảo Châu chiều theo bú cặc của ông Phước một cạch nhiệt tình. Ông Phước xé cái bao cao su Feelex và đeo vào.
Ông bắt con bé quỳ chổng mông cao lên. Nhìn cái bờ mông to tướng đẩy đà của Bảo Châu mà ông nuốt nước miếng ừng ực. Ông khum người không ngần ngại bú liếm vào cái lỗ nhị của cô học trò. Bảo Chậu hốt hoảng rụt người nhưng bị giữ lại.
– Đừng mà thầy. Kỳ quá. ( Vừa nói tay Bảo Châu vừa hất hất đẩy thầy ra.)
– Ngoan để thầy.
Ông Phước cố chấp bú liếm cho đến khi lỗ nhị Bảo Châu ướt đẫm. Tuy hơi ngại nhưng khi được cái lưỡi ấm của ông Phước liếm láp Bảo Châu có phần thích thú. Ông quỳ cao lên cầm Dương vật đang cương lên to đùng mập mạp. Ông kê đầu khấc vào đúng ví trí và bắt đầu đâm mạnh vào.
Bảo Châu ưởn người lên vì thốn.
– Á….hơ……
Ông Phước hưng phấn bám lấy eo của Bảo Châu cứ thế mà nắc liên tục.
Nhờ vào nước miếng cũng như chất bôi trơn của Bảo Cao Su Feelex ông Phước càng lúc càng đẩy một cách trơn tru.
Lỗ nhị Bảo Châu càng lúc càng giãn nở. Khiến cho cô nàng không còn thấy thốn hay khó chịu nữa mà cảm giác rất phấn khích. Cô bé chống hai tay xuống giường, cặp vú to nẩy theo từng cú dập của ông Phước.
– Ứmmmư…hứ….ớơ…..ư ư ư…sao lại sướng thế này.
Bảo Châu rên càng lúc càng rõ. Cảm thấy cô học trò đang sung sướng. Ông Phước hưng phấn dập nhanh hơn. Ông chồm lên bấu vào hai bên vú kéo Châu cao người lên. Và cứ thế ông nắc liên tục. Bờ mông to bị va đập vào hai bên đùi kêu lên chanh chách.
– Thầy ơi sâu quá….thốn quá…tha cho con….tha cho con đi…Áaaaaaaaa.
Nghe những lời cầu xin ông Phước lại tăng thêm sự điên loạn ông dập nhanh điên cuồng. Tuy đang đeo bao nhưng là loại siêu mỏng ông cảm giác như cặc ông đang được ma sát da thịt với da thịt bên trong hậu môn cô học trò. Điều đó khiến ông sướng tê dại. Ông ghì Bảo Châu sát vào và ngậm mút cái vành tai con bé.
– Nói đi…nói thầy nắc em sướng lắm đi…
– Em sướng….em sướng lắm…
– Nếu lồn em bị nắc sẽ còn sướng hơn rất nhiều.
– Rồi cái lồn này cũng sẽ đưa ra cho thầy địt mà thôi….áaaaaaa…..ư..ư..ư…
Nghe cô học trò dâm khẩu ông Phước nắc những cú thật mạnh.
Tinh trùng dâng cao ông cảm nhận được mình sắp xuất tinh. Ông đóng thêm vài cái thật mãnh liệt rồi nhanh chống rút cặc ra tháo bỏ cái bao cao su chạy lên trước mặt Bảo Châu đụt cặc vào miệng con bé tay không ngừng sục. Cứ thế dòng tinh trùng nóng hổi của ông lại một lần nữa bắn vào trong họng Bảo Châu. Vẫn như lần trước con bé vùng vẫy và chạy vào nhà vệ sinh nhợn ói.
Bước ra từ nhà vệ sinh. Bảo Châu quấn khăn leo lên giường nằm ôm ấp thầy Phước. Tay cô nàng đưa qua mân mê cặc thầy Phước lúc này đã teo lại.
– Thầy thỏa mãn chứ? ( Bảo Châu hỏi.)
– Cũng được phần nào thôi. Thầy muốn cái tuyệt vời hơn.
– Cái gì tuyệt vời thì cũng cần thời gian để chinh phục đúng không thầy?
– Ý em là như nào?
– Em sẽ sẵn sàng nằm banh rộng chân mặc cho thầy thỏa mãn. Nếu như thầy có thể cho em lên vị trí xứng đáng.
– Đó là chuyện trong tầm tay. Quan trọng là em có ngoan không thôi.
Dứt lời ông Phước quay qua đặt tay lên mặt Bảo Châu kéo qua và nút lưỡi con bé.
Bảo Châu leo hẳn lên người thầy Phước. Con bé ngồi dậy tháo khăn ra để bày diễn bộ ngực đẹp căng trước mặt thầy.
Ông Phước thích thú đưa hai tay lên nhàu nặn.
– Em muốn điều gì?
– Em muốn có một vai diễn để đời.
Nói xong Bảo Châu khum người đặt bầu vú vào miệng ông Phước. Và hai thầy trò tiếp tục quấn lấy nhau.
Từ lúc Mỹ Ngọc trở nên hot trên Youtube. Cuộc sống của cô nàng dễ thở hơn. Kênh youtube của 3 thầy trò càng ngày càng lớn và nhận nhiều lời mời quảng cáo. Từ đấy Mỹ Ngọc cũng đã có thu nhập riêng. Cứ ngỡ điều này sẽ khiến ba má cô vui vẻ và hoàn toàn tha thứ. Thế nhưng khi cô gọi điện về để khoe cho ba má.
Thì từ đầu dây bên kia là những lời như cứa vào trái tim Mỹ Ngọc.
Ba cô nặng nề nói.
– Mày tưởng như thế là tao sẽ ngoan ngoãn chiều theo mày hả. Mày nổi tiếng rồi mày sẽ biết cái thế giới đó nó như nào.
Ông nói dứt lời và tắt ngang máy khiến cho Mỹ Ngọc đau lòng mà uất nghẹn òa lên khóc. Từ đó Mỹ Ngọc mặc kệ không bận tâm về việc phải chứng minh nữa. Cô nàng chỉ có một mục tiêu là phấn đấu cho bản thân mình thôi. Không ai tin và ủng hộ cô, gia đình có thể bỏ mặc cô. Nhưng bản thân của cô không thể chối bỏ cái đam mê bất tận này.
Mỹ Ngọc năng nổ từ việc làm youtube, diễn kịch, đóng quảng cáo. Cho đến một ngày cơ hội của cô cũng đến. Một đạo diễn đã ngỏ ý mời cô tham gia một vai phụ trong phim mới của anh ta. Tuy là một vai nhỏ nhưng Mỹ Ngọc rất hạnh phúc nhận lời.
Ngày đến cast nhận vai trước mắt cô là một ekip cực kì lớn khiến cho cô bị khớp. Thế nhưng những câu trả lời cũng như phần thể hiện của Mỹ Ngọc vẫn diễn ra suôn sẻ và được lòng đoàn phim.
Được đóng phim truyền hình Mỹ Ngọc vui sướng khao Lý Đạt và thầy Long một chầu thịnh soạn.
– Chúc mừng em nha. Cơ hội đang đến với em nhiều hơn. Em phải nắm thật chắc nhé. ( Thầy Long chúc mừng cô học trò.)
– Dạ em cảm ơn thầy! ( Mỹ Ngọc lễ phép.)
– Sau này nổi tiếng cũng đừng nghỉ chơi tui nha. ( Lý Đạt trêu Mỹ Ngọc.)
– Biết rồi sao nghĩ chơi mày được chứ. Từ lúc lên đây học có mình mày quan tâm tao.
– Hai đứa nói như sắp yêu nhau nhỉ haha ( Thầy Long ghẹo hai đứa.)
– Thầy này làm gì có chuyện đó. ( Ngọc và Đạt đồng thanh ngại ngùng trả lời thầy.)
Lúc này tin vui cũng đến với Bảo Châu.
– Hôm nay thầy sẽ đưa em đi gặp một người bạn của thầy. ( Thầy Phước vừa láy xe vừa nói với Bảo Châu.)
– Là ai ạ. ( Bảo Châu thắc mắc hỏi.)
– Là một đạo diễn lớn. Ông ta sắp có một bộ phim điện ảnh và tìm vai nữ chính. Thầy sẽ giới thiệu em cho ông ta. Nếu thành công em biết em nên cho thầy thứ gì rồi nhỉ?
– À..ừm…nếu thật sự như thế, có thể một bước lên cao thì em đâu ngại chi với thầy.
Đến nơi gặp mặt. Đó là một khách sạn sang trọng ở trung tâm Thành Phố. Thầy Phước bước xuống xe đi qua mở cửa cho cô học trò bước ra cùng đi vào. Tình cờ lúc này thầy Long chạy xe ngang qua thấy cả hai.
Thầy Phước dẫn Bảo Châu đi lên phòng của đạo diễn.
* Cock cock cock *
– Ai đó. ( Bên trong phòng vọng ra tiếng hỏi của người đàn ông.)
– Tôi Phước đây.
Bên trong mở cửa.
– Đến rồi à mời vào.
Cả hai bước vào trong và ngồi và bàn.
Thầy Phước giới thiệu.
– Đây là Đạo Diễn XLee một đạo diễn lớn đã từng học bên Mỹ và về Việt Nam phát triển. Những bộ phim điện ảnh nổi tiếng như : Bí mật của cô bạn thân, Em! Cô cháu gái của người yêu cũ, SGBB là bạn thân của vợ thuộc loại tình cảm gia đình, xã hội và nhiều tác phẩm khác nữa đều thành công dưới tay ông ấy.
Giới thiệu cho Bảo Châu xong ông Phước quay qua Đạo Diễn Xlee.
– Còn đây là Bảo Châu học trò xuất sắc của tôi. Con bé vừa được vào vai chính của vở kịch liên hoan các trường. Tôi biết anh đang tìm nữ chính. Gợi cảm, xinh đẹp, diễn tốt. Tất cả đều nằm trong cô gái này đây.
– Xinh đẹp và quyến rũ tôi đã nhìn thấy tận mắt rồi. Hy vọng là diễn tốt giống như anh nói. Thôi được tuần sau hãy đến đoàn phim của tôi. ( nói xong XLee đưa cho Bảo Châu một tấm danh thiếp.)
– Dạ con cảm ơn ạ. ( Bảo Châu khép nép )
– Thôi đi ăn chứ nhỉ? ( XLee đề nghị.)
– Được chứ hôm nay tôi mời. ( Thầy Phước ngỏ ý.)
– Chờ đã để tôi gọi con trai tôi.
Nói xong đạo diễn XLee gọi cho con trai ông ấy.
– Về khách sạn đi. Ta sắp có một buổi gặp mặt.
Nói rồi ông cúp máy cả 3 đi xuống đại sảnh thì cũng là lúc con trai ông XLee xuất hiện.
Một chàng trai có gương mặt tỏa sáng, thời trang ăn mặc sành điệu và lịch lãm, một gương mặt toát ra vẻ badboy.
– Dạ thưa ba. ( Con trai XLee nhìn qua hai thầy trò.)
– Đây là thầy Phước bạn của ba và đây là học trò ông ấy. Còn đây là con trai tôi. Tuấn Khôi.
Tuấn Khôi đưa ta ra bắt tay thầy Phước rồi nhanh chóng ngó sang Bảo Châu với ánh mắt thích thú. Anh chàng nắm lấy tay Bảo Châu khi cô nàng đưa tay ra định bắt tay với anh.
– Chào em, anh là Khôi rất vui được gặp em.
Nói xong anh đưa tay Bảo Châu lên môi và hôn.
Bảo Châu ngại ngùng rụt lại và trả lời.
– Dạ em tên là Bảo Châu.
Lúc này thầy Phước đang tức giận nhìn về cả hai vì ghen. Và cả bốn bắt đầu dùng bửa tại nhà hàng trong khách sạn luôn cho tiện chứ không đi ra ngoài nữa.
Cả buổi Tuấn Khôi ngồi cạnh Bảo Châu và liên tục bắt chuyện với cô nàng. Lúc đầu có e ngại nhưng về sau Bảo Châu rất vui vẻ trò chuyện. Buổi nói chuyện khá viên mãn và cả hai ra về.
Ngồi trên xe ông Phước giận hờn chất vấn.
– Nói chuyện với anh chàng đó vui nhỉ?
– Dạ anh ấy đúng là người hào sảng.
– Con thích nó à?
– Dạ không chỉ là vui vẻ thôi.
– Nhưng sự vui vẻ đó khiến thầy khó chịu.
Bỗng nhiên ông ta đánh lái vào một công viên gần đó và đậu xe ở một nơi rất khuất.
Vừa dừng xe, ông Phước nôn nóng tháo dây an toàn quay qua ôm lấy Bảo Châu hôn tới tấp.
Bảo Châu đẩy ra nói.
– Thầy vội thế? Sao không về nhà.
– Không chờ thêm nữa. Ngoan đi.
Bảo Châu ngoan ngoãn ngồi yên cho ông ta hôn hít và liếm láp trên cơ thể. Ông Phước đưa tay ra sau kéo dây kéo của váy và tuột xuống. Cặp vú của cô học trò bật nẩy ra. Ông Phước cởi luôn chiếc bra và điên cuống ngậm mút vú của Bảo Châu.
Bảo Châu nhắm mắt xoa lên cái đầu hói của ông thầy như mẹ dỗ dành con. Bất ngờ thầy Phước đưa tay xuống đùi và banh hai chân cô nàng ra. Tay ông ta luồn vào trong váy đưa tay lòn từ cái óng quần lót để chạm vào lồn con bé. Vừa bú mút ông Phước vừa liên tục mân mê chiếc lồn mà ông ao ước được phá trinh.
Bảo Châu bắt đầu rên lên điên dại. Chợt điện thoại của con bé reo lên. Bảo Châu giật mình lấy điện thoại ra từ trong túi xách. Tên người gọi là Tuấn Khôi. Cái tên đó làm cho thầy Phước khó chịu và dừng hành động lại. Bảo Châu mở loa ngoài.
– Alo.
– Bảo Châu à. Anh là Khôi đây.
– Vâng em đây ạ. Anh gọi em có chuyện gì không?
– Anh nhớ em quá nên gọi thôi. Ngày mai em có rảnh không.
Bảo Châu không trả lời vội và nhìn sang ông Phước. Ông phước nhìn Bảo Châu và gật đầu.
– Dạ mai em rảnh ạ.
– Vậy mình đi chơi nhé.
Ông Phước tiếp tục bú vú và xoa lồn con bé. Làm con bé Châu vừa trả lời mà vừa kiềm nén.
– Da..dạ…được ạ.
– Vậy mai anh đón em nhé?
– Dạ để em gửi địa…chỉ..giờ em có việc..em tắt máy nhé.
Con bé tắt nhanh máy kéo đầu ông Phước lên hôn đáp trả. Tay con bé đưa qua cởi cái dây nịt kéo khóa quần ông xuống lôi dương vật ra. Lôi được dương vật ra ngoài con bé nhanh nhẹn cởi dây an toàn cúi xuống bú mút cặc thầy Phước. Ông Phước thỏa mãn với sự chủ động này liền vuốt ve mái tóc của Bảo Châu và mĩm cười hài lòng. Bảo Châu bú cặc của thầy mình một cách quyết liệt đôi tay mềm mại sóc cặc ông liên tục. Cái lưỡi cứ không ngừng xoắn lấy đầu khấc.
– Hờ….hờ….( Ông Phước sướng tê dại chỉ biết há họng rên.)
Bảo Châu nhả cặc ra đưa lưỡi liếm từ đầu khấc xuống đùm dái. Cái lưỡi con bé thoăn thoắt đá liên tục vào hai hòn bi. Ông Phước bật cho ghế ngã ra sau nằm hưởng thụ. Bảo Châu ngậm lấy từng bên dái nút chùn chut. Ông Phước tay liên tục vò tóc con bé. Nút chán chê hòn dái con bé cho dương vật vào miệng và bú nhanh nhẹn.
Cứ thế cô học trò hết lòng bú mút dương vật đến lúc thầy Phước giật giật dương vật bắn tinh vào miệng con bé. Thế nhưng không như những lần trước. Lần này Bảo Châu nuốt hết số tinh trung đó và mút thật sạch cặc thầy mình.
Bảo Châu ngồi dậy ngã lưng ra ghế thở không ra hơi.
Thầy Phước thì nhắm mắt thở sung sướng.
– Thầy không ngăn em lại sao.
– Chuyện em đi chơi cùng thằng ranh đó à.
– Vâng em nghĩ thầy không thích điều đó.
– Đúng. Nhưng nó sẽ mang đến cho em cái mà em thích.
– Ý thầy là sao em không hiểu?
– Em nghĩ bản thân sẽ được gì nếu cặp bồ với con trai của một đạo diễn lớn.
– Ý thầy là…
– Học trò của thầy thông minh mà. Cánh cửa chứa đầy những cơ hội đã mở. Hãy bước vào và bắt lấy nó.
Ngày hôm sau…
Bảo Châu tốn rất nhiều công sức và thời gian để make up và chọn một bộ váy thật đẹp để hẹn hò cùng Tuấn Khôi.
Một lát sau Tuấn Khôi lái một chiếc siêu xe 4 bánh đến đón Bảo Châu. Cô nàng bước xuống với một chiếc váy trắng trễ vai và khoe làn da trắng ở ngực, lấp ló hai phần trên. Tuấn Khôi đứng nhìn Bảo Châu không rời mắt vì vẻ đẹp hớp hồn của cô nàng.
– Em đẹp quá.
– Dạ! Em cảm ơn anh.
– Thôi em lên xe đi mình đi ăn nhé.
Tuấn Khôi mở cửa dìu Bảo Châu vào xe. Anh chàng đưa Bảo Châu đến một quán Âu lãng mạn và sang trọng. Tuấn Khôi chủ động kéo ghế, trải khăn, cắt thịt cho Bảo Châu. Khiến cô nàng bị anh ta làm cho xiêu lòng.
Cả hai ăn uống và hỏi thăm tìm hiểu đối phương.
– Em là sinh viên trường thầy Phước nhỉ?
– Dạ đúng rồi ạ.
– Em cũng biết ba anh mà nhỉ?
– Dạ ba anh giỏi thế cơ mà.
– Anh sẽ nói giúp cho em.
– Dạ em cảm ơn nhưng em cũng muốn bác nhìn vào thực lực của em ạ.
– Em đúng là người có bản lĩnh.
– Còn anh thì sao?
– Anh học bên Mỹ. Năm nay về cùng ba vui chơi thôi.
– À dạ!
Cả hai ngồi tâm tình một lát thì ra về. Trên đường Bảo Châu thấy có một xe kem phía trước nên ngỏ lời.
– Anh Khôi. Em muốn ăn kem.
Tuấn Khôi lập tức ghé vào để mua. Cả hai trên xe vừa ăn vừa trò chuyện.
Không biết vô tình hay cố tình Bảo Châu làm rớt kem lên ngực. Tuấn Khôi tấp vào lề đường dừng lại và lấy khăn giấy.
– Để anh lau cho.
Bảo Châu chụp tay anh lại và kéo về hướng của bản thân.
Mùi hương của rựu lúc trong nhà hàng còn vương lại. Cả hai nhìn nhau rồi trao nhau nụ hôn.
Họ cắn lấy môi nhau quyến rũ, Bảo Châu mở mắt ra nhìn Tuấn Khôi trìu mến. Anh chàng hưng phấn bạo dạn cúi đầu xuống liếm kem dính trên ngực Bảo Châu.
Cô nàng không đẩy ra mà ôm lấy đầu anh vuốt ve. Vì kính xe một chiều nên Tuấn Khôi rất thoải mái. Cái lưỡi anh di chuyển khắp nơi trên ngực và luồn xuống cái khe ngực có kem đang chảy xuống. Tuấn Khôi định đưa tay cởi váy Bảo Châu ra thì cô nàng ngăn lại.
– Đừng anh. Chúng ta chỉ mới quen thôi.
– Anh xin lỗi.
Tuy hụt hẫng nhưng Tuấn Khôi cảm thấy rất thích thú với người con gái này. Anh đưa cô về nhà và liên tục nhắn tin cho cô nàng.
Đêm đó cả hai nhắn tin với nhau cho đến khuya muộn.
Sáng hôm sau Tuấn Khôi chủ động nhắn tin.
– Em đã dậy chưa?
– Dạ em dậy rồi.
– Hôm nay em có học không?
– Dạ có.
– Chiều tối em có rảnh không?
– Dạ em có hẹn rồi ạ.
– Tiếc nhỉ.
– Dạ thôi em đi học đã. Bye anh.
– Bye em. Học vui nhé!
Chiều hôm đó…
* Chụt….chut….lè….ọt…ọt…*
– Hôm qua đi chơi với anh chàng đó thế nào? ( Ông Phước vừa vuốt tóc vừa hỏi khi nhìn con bé Châu đang mút chim mình.)
– Suôn sẻ. Hắn sắp cắn câu rồi. ( Con bé nhả cặc ra, tay sóc liên tục và trả lời.)
– Con giỏi thật.
Ông Phước nắm tóc của Bảo Châu và liên tục nắc cặc lút cán vào cuốn họng con bé.
* Hờ…hờ….aaaaa…*
Một lần nữa ông ta lại xuất tinh vào miệng con bé.
Cả hai trần truồng nằm vuốt ve nhau trên giường.
– Con định làm gì với hắn?
– Hắn sẽ cho con nhiều thứ con cần. Đúng không thầy?
– Con định để cho hắn thưởng thức thứ này hay sao? ( Ông Phước đưa tay xuống chụp lấy bím con bé và vừa xoa xoa vừa nói.)
– Có thể như vậy. ( Con bé quay qua nhìn thẳng mặt ông thầy và nói chọc tức.)
– Thầy sẽ không để hắn ngồi mâm trên em hiểu chứ?
Ông Phước chui xuống dưới háng và đớp lấy âm đạo Bảo Châu. Ông bú liếm hối hả, đôi lúc lại cắn vào hai cái cánh cửa nhỏ làm cô nàng điếng rụt cả người lên.
– Em đã đọc hết kịch bản chưa? ( Anh Tiến đạo diễn của phim mà Mỹ Ngọc đóng.)
– Ủa em chưa được ai bàn giao cả? ( Mỹ Ngọc hoang mang đáp.)
– Chưa á. Sao kỳ vậy anh bảo anh Tâm đưa cho em rồi mà. Để anh gọi ảnh.
– Alo anh Tâm hả. Sao đến giờ còn chưa đưa kịch bản cho bé Ngọc?
– Rồi rồi anh tranh thủ dùm em đi. Ngày mai là khởi quay rồi đó.
– Sao rồi anh? ( Mỹ Ngọc thấy Đạo diễn Tiến cúp máy nên hỏi.)
– À hôm qua ảnh có việc đột xuất nên định lát nữa đưa em.
– Dạ. Làm em hoang mang.
– Không sao đâu cô bé cảnh ngày mai đơn giản thôi.
– Dạ em cảm ơn ạ.
Một lát sau anh Tâm cũng đến.
– Đây bé Ngọc. Kịch bản nè. Anh xin lỗi nha hôm qua anh có chuyện riêng. Cứ nghĩ nay lén đưa em được ai ngờ bị phát hiện.
– Dạ không sao đâu ạ. Anh Tiến bảo phân đoạn ngày mai cũng dễ.
– Ừa ngày mai em đóng vai người yêu cũ của Diễn Viên Khánh Duy ấy.
– Sao chứ? Anh Khánh Duy á.
– Đúng rồi bé. Em không biết hả?
– Trời ơi thật á. Em thần tượng anh ấy lắm luôn á. Không ngờ được đóng cặp.
– Em yên tâm đi năng nỗ lên thì em còn làm việc cùng nhiều nghệ sĩ lớn mà.
– Trời ơi em vui quá. Bạn bè mà biết chắc ganh tị lắm á.
– Vậy ráng làm tốt nha em. Cố lên!
– Dạ em cảm ơn anh.
Chiều đó Mỹ Ngọc vui sướng trong lúc tập thoại cùng thầy Long và Lý Đạt cô nàng liền khoe.
– Thầy với Đạt bình tĩnh nghe em thông báo nè.
– Sao em nói đi.
– Ngày mai em sẽ quay cảnh đầu tiên cho phim truyền hình.
– Giời ai không biết. ( Lý Đạt nói.)
– Nhưng quan trọng là em được đóng cặp cùng anh Khánh Duy.
Nghe Mỹ Ngọc nói Lý Đạt đang ăn liền sặc không tin nỗi.
– Sao chứ. Khánh Duy á.
– Ừm mày không nghe lầm đâu.
– Cơ hội tỏa sáng của em tới rồi đó. Cố lên em nhé! ( Thầy Long động viên.)
– Dạ em sẽ cố gắng hết mình vì tương lai của em.
– Và cho ba má mày thấy nữa.
Tự nhiên nghe Lý Đạt nhắc đến ba má Mỹ Ngọc lại buồn xuống.
– Ủa tao nói gì sai hả? ( Đạt hỏi )
– Từ giờ tao chỉ sống vì đam mê của tao thôi. Tao không cần thiết phải chứng minh nữa. Ba má tao không công nhận những gì tao làm.
– Thôi em đừng buồn. Rồi sẽ có lúc ba má hiểu cho em thôi.
– Dạ!
Tối đó Mỹ Ngọc về nhà và lấy kịch bản ra đọc.
Cô nàng bắt đầu cảm thấy hồi hộp khi đọc cảnh ngày mai là cảnh tình cảm lãng mạn cùng với Khánh Duy thần tượng của cô.
– Mình lo chết mất. Cảnh tình cảm không biết có làm được không nữa. Còn có cả cảnh hôn cơ. Chắc chỉ là hôn góc khuất thôi. Lo lắng quá.
Đang suy nghĩ thì nghe tiếng messenger. Mỹ Ngọc với tay lấy cái điện thoại. Cô nàng há to miệng trố mắt khi thấy người nhắn là Khánh Duy.
– Chào em! Em là diễn viên Mỹ Ngọc đúng không.
– Dạ dạ em đây ạ.
Khánh Duy trả lời ngay.
– Thật phiền quá khi nhắn em giờ này. Nhưng ngày mai em có thể đến sớm để mình tập dợt trước không?
– Dạ đương nhiên là được ạ. Vậy mai mình đến sớm mấy tiếng ạ.
– Em đến sớm hơn lịch 1 tiếng nhé.
– Dạ em biết rồi ạ.
– Vậy thôi nhé. Chúc em ngủ ngon.
– Dạ chúc anh ngủ ngon!
Cuộc trò chuyện kết thúc. Mỹ Ngọc ngã lưng nằm trằn trọc vì không thôi suy nghĩ về ngày mai.
– Mình lo quá. Ngày mai tập riêng như nào nhỉ. Sợ sẽ fail mất…làm sao để bớt lo đây…không biết thằng Đạt còn onl không.
Mỹ Ngọc lướt tìm tài khoản của Lý Đạt. Anh chàng vẫn còn onl thấy thế Mỹ Ngọc gọi điện.
Bên phía Lý Đạt.
* Phạch phạch phạch *
– Ư..ư…ư…ư….bé sướng chết mất.
– Anh cũng sướng lắm…bé vẫn ngon quá…
– Anh hư quá đi…
– Hư nên mới tìm đến em…không ngờ xa nhau lâu vậy em vẫn ngon như thế.
– Phải ngon hơn chứ….áaaa..á….
Lý Đạt liên tục nắc mông cuốc dương vật liên tục lút cán vào âm đạo cô gái đang nằm banh chân.
* Tíng ting tìng..tìng ting tíng *
– Anh có điện thoại kìa.
Lý Đạt ngừng lại chồm qua lấy điện thoại trên bàn.
– Ai thế?
– Crush của anh.
Lý Đạt bắt máy mở loa ngoài.
– Alo.
– Mày chưa ngủ hả?
– Chưa gọi tao có gì không?
– À tao lo nên ngủ không được đành gọi mày.
Lý Đạt bế cô gái kia ngồi dậy. Lý Đạt ngồi duỗi chân về phía trước. Cô gái ngồi trên anh quỳ hai gối hai bên. Cô gái cứ thế nhẹ nhàng nẩy hông để cặc Đạt không ngừng đâm vào.
– Mày lo gì ?
– Mai tao có cảnh hôn với anh Khánh Duy. Tao không biết là hôn thật không?
Nghe crush bảo ngày mai đóng cảnh hôn thằng khác. Lý Đạt tức đỏ mặt bám lấy mông cô gái đang ngồi trên anh kéo ra kéo vào liên tục. Vì do quá sâu cô gái sướng lỡ bật lên một tiêng rên. * Ớ *
– Mày sao thế trả lời tao coi.
– À không có gì tao cho mèo ăn.
– À. Giờ tao phải làm sao?
– Thì cứ làm theo kịch bản thôi.
– Lỡ hôn thiệt tao sợ lắm.
– Vậy có muốn tập trước với tao không?
– Thằng hâm này. Thôi tao tắt máy học kịch bản đây.
– Này đừng giận chứ.
– Không có nhưng tao cần nằm lòng kịch bản. Thôi bye nhé. Ngủ ngon.
– Ờ ngủ ngon.
Bỏ điện thoại xuống. Lý Đạt đẩy cô gái kia nằm xuống vác một chân lên vai và hừng hực đẩy mạnh bạo.
– Á..á..á..á anh ghen lên manh mẽ thật…em sướng quá đi anh ơi.
– Vậy thì anh cho em sướng đến chết người yêu cũ ạ.
– Em thích lắm. Bấy lâu nay em thèm cảm giác này lắm.
– Em thèm được anh địt sao vậy thì tận hưởng di.
Lý Đạt vác luôn một chân còn lại lên vai kẹp lại và nắc điên cuồng.
– Hờ…hờ…dám hôn thằng khác sao chứ.
– Ứ..ứ…ứ..mạnh hơn nữa đi anh. Lồn em sướng tê hết cả rồi.
– Anh muốn địt cô ấy như này….hà….hà….
– Vậy thì em là Mỹ Ngọc của anh đây.
Thả hai chân xuống. Lý Đạt nằm đè lên cô gái cắn mạnh bạo khắp cổ và điên cuồng nắc thật sâu vào tử cung.
– Anh ra…anh ra đây….
– Em cũng lên đây…
* Áaaaahaa~~~ hờơơ….*
Cả hai ôm chặc lấy nhau giật giật. Cả người ướt đẫm mồ hôi nằm quấn lấy nhau thở phì phò. Đạt trọn cơn cực khoái Đạt nằm lăn qua một bên. Cái dương vật đang đeo bao duột khỏi cái lồn nhem nhuốc * pặc *
– Sướng quá đi mất. Anh có đeo bao sao. Em chả biết.
– Đây là loại mới. Siêu mỏng em không cảm nhận được là đúng rồi.
– Không phải loại cũ mình hay sài sao.
– Không đây là hiệu đang được ưa chuộng Feelex.
– Vậy em cũng mua mới được.
– Em mua làm gì anh có sẵn để chờ em.
– Anh muốn em làm FWB cho anh mãi nhỉ?
– Đúng vậy. Anh không ngờ làm FWB với người yêu cũ lại cảm xúc đến vậy.
– Em cũng thế. Không ràng buộc như người yêu. Cảm xúc thỏa mãn và kích thích hơn rất nhiều anh nhỉ.
Lý Đạt quay qua người yêu cũ và nói.
– Em xinh đẹp lắm Quyên à.
Nói xong anh chàng ôm lấy cô gái và nút lưỡi thật lâu và nồng nhiệt.
Hôm sau Mỹ Ngọc đến còn sớm hơn dự định từ trước với Khánh Duy vì nôn trong lòng.
Cô ngồi trên ghế đá công viên mà tay cứ móc nghéo vào nhau liên tục.
– Hồi hộp lắm đúng không?
Mỹ Ngọc giật mình ngước mặt lên.
– Ủa anh Duy. Anh đến sớm vậy.
– Ảnh hiểu tâm lý diễn viên trẻ như em lắm. Anh đoán chắc em sẽ đến rất sớm để chuẩn bị tâm lý mà.
– Hì anh đúng là chuyên nghiệp.
– Lúc trước anh cũng là một cậu sinh viên trường điện ảnh như em đấy thôi. Nhưng anh không có nhiều cơ hội như em bây giờ đâu.
– Dạ em cũng cảm thấy mình may mắn.
– Những tiểu phẩm trên youtube của em anh đều xem hết. Em rất tài năng đấy. Diễn tự nhiên và giọng nói rất hay. Nhưng có một thứ anh thấy không hợp lí lắm.
– Là gì thế anh? Em sai sót chổ nào trong diễn xuất ạ?
– Không chỉ là trong clip em xinh đẹp bên ngoài còn xinh đẹp hơn nữa.
– Anh này làm em ngại quá à.
– Hì. Sao nào em đã thấy thoải mái hơn với anh chưa?
– Dạ rồi ạ. Nhưng mà anh cho em hỏi một vấn đề được không ạ?
– Em cứ hỏi đi.
– Cảnh hôn nhau….là mình…hôn thật hay góc khuất ạ.
– Nếu là thật thì em có bỏ về không?
– Dạ không… đương nhiên là không ạ. Đây là cơ hội của em mà sao bỏ được.
– Là hôn thật đấy. Anh biết em sợ nên mới hẹn em ra để trò chuyện trước khi quay. Đó cũng là điều cần làm của các diễn viên đối với bạn diễn của mình trước khi bắt đầu quay.
– Dạ em cảm ơn anh đã chủ động mời em đi tập ạ.
– Em đừng khách sáo. Sau này mình có thể là đồng nghiệp của nhau trong dự án khác cũng nên.
– Dạ hi! Vậy mình bắt đầu tập chưa ạ.
– Ừm cũng được vậy bắt đầu từ cảnh anh ngại ngùng nắm tay em khi ngồi ghế đá công viên nhé.
– Dạ.
– 3 2 1 diễn…
Khánh Duy bắt đầu diễn vẻ mặt ngại ngùng chậm rãi đưa tay qua chạm vào ngón tay út của Mỹ Ngọc.
Mỹ Ngọc quay qua nhìn đối mặt với Khánh Duy và mĩm cười dễ thương. Chợt ngay lúc này Khánh Duy cảm giác có một chút gì đó với cô gái này. Đó là cảm xúc thật chứ không phải diễn. Anh nắm chặc tay Mỹ Ngọc và nói.
– Hôm nay Tiên đẹp quá. ( Tiên là tên nhân vật của Mỹ Ngọc trong phim.)
– Chỉ hôm nay mới đẹp thôi sao?
– Không? Trong mắt Khánh, Tiên lúc nào cũng rạng rỡ cả. ( Khánh là nhân vật của Duy trong phim.)
– Hôm nay trời mát nhỉ.
– Mát thật. Tiên này…
– Sao thế muốn nói gì với tui hả?
– Tiên có thể?…
– Nói lẹ đi không thôi tui không thèm nghe nữa đó.
– Tiên có thể làm bạn gái Khánh không.
Mỹ Ngọc nở một nụ cười ngại ngùng.
– Để xem. Khánh chịu đựng được cô người yêu này bao lâu.
– Nói thế là Tiên đồng ý đúng không?
Mỹ Ngọc e thẹn gật đầu.
Lúc này Khánh Duy xả vai.
– Cắt. Tốt lắm. Em diễn rất tốt đấy.
– Thật ạ.
– Ừm…em giỏi thật.
– Hì anh làm em ngại quá. Nhưng mình có cần tập cảnh hôn không ạ.
– Em có muốn không?
– Tuy hơi ngại nhưng em muốn tập. Nhưng đừng chạm môi được không ạ.
– Hôn không chạm môi á?
– Dạ em muốn tập mắt nhìn mắt ấy ạ. Môi chạm môi thì để lúc quay nhé anh.
– Oke. Thế cũng được.
Mỹ Ngọc bắt đầu nhập vai. Cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau và từ từ đưa sát lại. Hai đầu của cái mũi cao vót của cả hai chạm vào nhau. Chợt cơ thể Ngọc nóng lên vì ngại ngùng. Khánh Duy bắt đầu nghiêng đầu qua một xíu và tiến môi gần lại. Toàn thân Mỹ Ngọc run rẫy. Khánh Duy nắm lấy tay Mỹ Ngọc. Cả hai nhắm mắt lại. Khánh Duy không kiềm chế được bản thân mà tiến tới chạm môi vào môi Mỹ Ngọc. Cô nàng giật mình rụt người lại ngại ngùng đứng dậy bỏ đi chổ khác.
– Anh ấy hôn mình sao? Ngại quá đi mất. Đã bảo đừng rồi mà. Aizzzz.
– Anh xin lỗi nhé. Anh lỡ tiến vào hơi sâu. ( Khánh Duy đi lại xin lỗi Mỹ Ngọc.)
– Dạ không có gì đâu ạ.
– Hay mình qua quán nước kia ngồi nói chuyện đợi đến giờ quay nhé?
– Dạ cũng được.
Thế là cả hai đi qua quán cafe bên đường ngồi trao đổi kinh nghiệm với nhau và tâm sự đủ thứ.
Một lát sau đến lúc quay. Cả hai làm cho cả đoàn phim ngạc nhiên khi chỉ mới lần đầu đã ăn ý nhau vô cùng. Được vậy cũng bởi vì đã có chuẩn bị từ trước cùng nhau. Nhưng bây giờ thử thách của Mỹ Ngọc mới đến. Cả hai chuẩn bị cho cảnh khóa môi nhau.
Mỹ Ngọc lại bị hồi hộp fail mấy lần đầu.
– Bình tĩnh thôi em. Nhanh thôi. ( Khánh Duy trấn an.)
– Dạ em xin lỗi. Em sẽ cố gắng.
– Mỹ Ngọc em sẵn sàng chưa? ( Đạo diễn Tiến hỏi qua loa.)
– Dạ em sẵn sàng.
– Oke. Âm thanh ánh sáng, máy chuẩn bị. 3 2 1 diễn.
Mỹ Ngọc lấy hết can đảm nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn của Khánh Duy. Cả hai ôm lấy nhau liên tục cắn lấy môi một cách tình cảm nhất. Dần dần Mỹ Ngọc cũng bình tĩnh hơn. Chợt Khánh Duy đưa lưỡi qua. Mỹ Ngọc có hơi rụt rịch nhưng cố gắng không bị xì. Cả hay dùng lưỡi xoắn qua lại. Khánh Duy lúc này cảm giác không muốn ngừng lại. Anh bị trúng tiếng sét ái tình mất rồi. Cái củ hư hỏng của Khánh Duy cũng đang cương lên.
– Cắt… tốt lắm…rất đẹp.
Cả hai từ từ thả nhau ra. Mỹ Ngọc ngại ngùng không dám nhìn mặt Khánh Duy mà chỉ cúi mặt.
Sau buổi quay. Về nhà Khánh Duy nhắn tin cho Mỹ Ngọc.
– Hôm nay em diễn tốt lắm.
– Dạ em cảm ơn anh.
– Em có ngại không?
– Dạ sao ạ.
– Anh thấy em không dám nhìn mặt anh sau khi quay xong.
– Dạ tại là lần đầu nên em hơi ngại ạ.
– Em có yêu thích cái nghề này không?
– Dạ có chứ anh. Em đã từng nghĩ dù có thế nào em vẫn sẽ theo đuổi nó đến cùng. Nó như là người yêu kiếp này của em vậy không thể buông bỏ.
– Em có muốn có thêm đất diễn không?
– Sao ạ?
– Anh không biết sao. Nhưng anh có cảm tình với em. Anh sẽ nâng đỡ em.
– Em…vậy thì ngại lắm ạ.
– Em đừng ngại. Ai cho mình cơ hội mình phải biết nắm bắt chứ em. Cơ hội không đến với mình lần nữa nếu mình chối bỏ nó đâu.
– Vậy thì em cảm ơn anh trước nhé!
– Không có gì đâu. Miễn em tin tưởng anh thôi.
– Anh là thần tượng của em mà. Em tin anh sẽ không hại em vì em chả có gì để anh hại cả.
– Haha. Thôi nhé. Anh có việc bye em nhé.
– Dạ bye anh ạ.
*Tíng ting tìng tìng ting….*
– Alo em nghe.
– Châu hả. Hôm nay mình đi ăn với nhau nhé?
– Dạ mình đi buổi tối nhé anh.
– Oke thế tối anh đến đón em nhé.
– Dạ!
Tối đó Tuấn Khôi đến đón Bảo Châu.
– Cảm ơn em hôm nay đồng ý đi chơi cùng anh nhé!
– Sao lại khách sáo thế chứ.
– Tại hôm nay là một ngày đặc biệt đối với anh.
– Là ngày gì ạ?
– Rồi em sẽ biết.
Tuấn Khôi chở Bảo Châu đến một Villa sang trọng.
– Đây là đâu vậy anh?
– Đây là Villa anh đang ở.
– Một mình á?
– Đúng vậy.
– Sao anh không ở khách sạn với ba.
– Ba con anh coi vậy chứ khắc khẩu nên anh thuê villa ở riêng.
Cả hai trò truyện từ cổng vào trong. Tuấn Khôi bước xuống xe và mở cửa cho Bảo Châu.
Nhìn về phía hồ bơi bảo châu thấy đã được chuẩn bị một bàn ăn và trang trí như một buổi sinh nhật.
– Ở đây đang tổ chức sinh nhật ạ?
– Đúng vậy. Hôm nay là sinh nhật anh.
– Sao anh không nói với em để em chuẩn bị quà chứ.
– Có em là anh vui rồi.
– Anh này cứ thế. Mà ba anh đâu.
– Hôm nay chỉ hai chúng ta thôi. Đây là sinh nhật đầu tiên anh tổ chức riêng với một cô gái.
– Đầu tiên á?
– Ừm. Ở bên Mỹ mỗi khi sinh nhật anh đều tổ chức với bạn bè. Ba thì bận nhiều việc. Mẹ thì chỉ đi giao lưu clb với bạn bè. Em nhìn anh có vẻ ăn chơi thế. Nhưng anh cô đơn lắm.
– Chúc mừng sinh nhật anh nhé. ( Bảo Châu chúc và nở một nụ cười đồng cảm với Tuấn Khôi.)
– Cảm ơn em. Thôi mình lại đó dùng bửa nào.
Cả hai ăn uống cười nói vui vẻ. Bảo Châu cho Tuấn Khôi có được cảm giác có người quan tâm, cho mình được sự ấm áp. Còn Tuấn Khôi cho Bảo Châu có được cảm giác mình là niềm an ủi của người khác. Chợt cô cảm thấy vui trong lòng vì điều đó. Lúc này những suy nghĩ lợi dụng Tuấn Khôi trong lòng Bảo Châu biến mất.
– Anh Khôi này.
– Sao thế em.
– Em xin lỗi anh.
– Sao lại xin lỗi.
– Thật sự…lúc đầu em có ý định…
– Em cứ nói đi.
– Em có ý định tiếp cận anh vì anh là con của đạo diễn lớn.
Nghe thế Tuấn Khôi lại mĩm cười nhẹ nhàng chứ không tức giận.
– Thế sao em lại nói ra hết với anh.
– Tại ngay lúc này em không có ý định đó nữa.
– Thế thì quá tốt rồi.
– Anh không giận em ạ.
– Sao phải giận chứ. Em đã chọn cách nói ra thay vì im lặng và thực hiện nó.
– Em không nghĩ anh lại tốt tính thế á. ( Bảo Châu làm vẻ mặt bất ngờ.)
– Chắc do nhìn anh có vẻ badboy nhỉ.
– Dạ đúng là thế.
– Haha. Nhìn anh thế thôi chứ anh không phải người ông bướm đâu nhé.
Càng nói chuyện cả hai càng hiểu nhau hơn. Và trong lòng cả hai cũng có một chút gì đó lay động về đối phương.
– Anh chở em về nhé. ( Tuấn Khôi ngỏ ý.)
– Anh đuổi em hả.
– Không tại anh thấy trễ rồi.
– Em có thể ngủ lại đây với anh không.
– Sao chứ ngủ cùng anh á.
– Đương nhiên là không rồi. Anh ngủ phòng khác nhé. Đó giờ em chưa được ngủ villa bao giờ.
– Được thôi anh sẵn sàng mà.
– Hìii cảm ơn anh nha. Hôm nay em vui lắm.
Thấy Bảo Châu có vẻ hơi say nên Tuấn Khôi dìu cô nàng lên phòng.
Đưa Bảo Châu vào phòng. Vừa đặt Bảo Châu nằm xuống cả hai nhìn nhau một cách đắm đuối. Tuấn Khôi đứng dậy định đi ra ngoài thì Bảo Châu kéo Tuấn Khôi lại. Anh chàng ngã nằm lên người Bảo Châu.
– Môi anh khô quá đấy. ( Bảo Châu trêu.)
– Biết làm sao bây giờ.
– Để em giúp anh nhé.
Dứt lời cô nàng kéo cổ áo Tuấn Khôi rồi hôn lên môi anh. Hôn một cái rồi đẩy ra.
– Anh cảm thấy vẫn chưa đủ đâu.
Tuấn Khôi cắn lấy môi Bảo Châu rồi leo lên nằm trên người cô nàng hôn say đắm. Bảo Châu chủ động đưa lưỡi tách môi Tuấn Khôi. Anh chàng đón nhận và nút đá liên tục.
Bảo Châu đưa tay cởi hết nút áo sơ mi của Tuấn Khôi và cởi ra. Anh chàng cũng cởi chiếc áo kiểu trễ vai của Bảo Châu. Anh cởi luôn chiếc bra cô bé đang mặc. Anh nhìn thẳng vào mắt Bảo Châu như hỏi ý. Bảo Châu mĩm cười và ghì đầu anh xuống ngực. Được sự cho phép Tuấn Khôi ngậm nhanh vào đầu ti nhỏ xinh và nút liên tục khiến Bảo Châu nhột.
– Anh này từ từ thôi.
– Anh xin lỗi.
Anh chàng điên cuồng thưởng thức đôi vú của mỹ nhân. Hết dùng lưỡi lay lay rồi lại dùng răng cắn nhẹ.
Lúc này âm đạo Bảo Châu cũng đang không ngừng rỉ nước.
Bảo Châu ngồi dậy đẩy Tuấn Khôi nằm ngửa ra giường. Cô nàng leo lên ngồi trên dương vật của chàng trai đang cứng lên. Bảo Châu khum người đút bầu vú vào miệng Tuấn Khôi.
Tuấn Khôi nhắm mắt lại và bú một cách tận hưởng. Bảo Châu ôm lấy đầu Tuấn Khôi và mím chặc môi vì sướng. Cơn khoái cảm khiến cái phần dưới của Bảo Châu phản xạ theo bản năng. Cô nàng không ngừng di chuyển mông cạ lên dương vật Tuấn Khôi. Anh chàng sung sướng thở mạnh hơn khi mút ti Châu.
Tuấn Khôi lật Bảo Châu nằm dưới. Anh cởi nút quần của cô và cởi ra.
Lúc này Bảo Châu chỉ còn mỗi chiếc quần lót dạng ren màu đen. Tuấn Khôi cũng tự cởi quần ra. Trong bóng tối. Tuấn Khôi nhanh nhẹn lấy cái khúc thịt đang to tướng của mình ra ngoài. Anh đặt nó nằm trên bím Châu. Hai bộ phận sinh dục cách nhau lớp quần lót. Cứ thế Khôi nằm xuống vừa hôn cổ Bảo Châu vừa không ngừng đẩy mông để ma sát. Nước nhờn âm đạo tiết ra thấm ướt cả quần lót.
– Ưm….ứm…..chậm thôi anh. ( Bảo Châu bắt đầu rên lên.)
Tuấn Khôi đẩy chậm hơn. Lúc này cả hai như hoàn toàn mở lòng mình. Họ đang như một cặp đôi mới yêu tràn đầy sức sống hòa vào nhau. Tuấn Khôi cởi luôn chiếc quần đẫm nước dâm thủy ra. Bảo Châu đang hưng phấn nên mặc cho anh ta tùy ý.
Tuấn Khôi lúc này đặt dương vật nằm dọc trực tiếp lên khe bím Bảo Châu đang nóng rực. Cứ thế thân cặc của Khôi liên tục cạ trượt trên cái khe ấy.
Lần đầu tiên Bảo Châu cho một người con trai cạ dương vật lên âm đạo. Lúc trước với thầy Phước cô nàng sợ ông già dê ấy sẽ phá trinh mình khi đang hưng phấn nên cô chỉ cho cạ gián tiếp qua lớp quần lót. Con bé lúc này sướng không thể tả. Tất cả đều thể hiện qua tiếng rên thỏa mãn.
– Ớ….ớhơ….sướng…em sướng….cảm giác lạ quá…em đang mất kiểm soát.
– Anh không thể ngăn mình lại…anh yêu em mất rồi.
Bảo Châu kéo anh lên và ngậm lấy đôi môi cả hai cứ thế vừa hôn vừa cạ nhau liên tục. Bảo Châu càng lúc càng ra nhiều nước. Cô nàng đưa hai chân lên kẹp người Khôi lại.
Thân cặc cứng còng gân guốc áp sát lên âm đạo mềm mại ẩm ướt. Hai mép âm đạo bị tách làm hai như một chiếc môi bị phạt ngậm lấy khúc gỗ quý. Tuy rất nứng nhưng Khôi quyết định không đâm dương vật vào để làm tình.
– Em…em…lạ quá…em như muốn nổ tung…Anh…anh ơi…em sắp lên mất rồi….áaaa~~~~
Bảo Châu đu cứng ngắc trên người Khôi rung rẫy giật liên hồi đạt khoái cảm.
– Hờ…hờ….em mệt quá…
Bảo Châu nằm dài ra thở. Tuấn Khôi hôn lên trán rồi nằm qua một bên ôm cô vào lòng và cả hai ngủ đến sáng.
Trời sáng Bảo Châu là người dậy trước. Mở mắt ra thấy mình và người đàn ông đang ôm mình trong lòng trần trụi. Cô nàng không hoảng mà hạnh phúc cười. Bảo Châu hôn lên cằm Tuấn Khôi. Anh chàng tỉnh giấc.
– Em dậy sớm thế?
– Dạ quen giấc ạ.
Bảo Châu ngồi dậy cái chăn tuột xuống lộ hết phần thân trên. Trước mắt Tuấn Khôi là một tấm lưng nõn nà anh ngồi dậy ôm lấy Bảo Châu. Anh cảm thấy thật ấm áp khi tiếp xúc hoàn toàn da thịt.
– Sao lúc tối anh không đâm nó vào.
– Anh không muốn làm điều đó khi em đang say. Và anh sợ em còn con gái.
Nghe Tuấn Khôi nói thế cô nàng cảm giác bị rung động. Cô không nghĩ sự tử tế lại nằm trong một người con trai nhìn như trai hư thế này. Cô nàng quay người lại ôm Khôi nằm xuống. Cô bé mằm sấp trên người chàng trai. Hai bầu vú áp xuống ngực anh ta.
– Cảm ơn anh đã tử tế.
– Anh muốn chinh phục em chứ không phải thừa cơ hội chiếm hữu.
– Hôm qua anh vẫn chưa thỏa mãn nhỉ?
– À ừm anh thấy em mệt.
– Hèn gì nó cứ đâm vào em này.
– Ơ…chỉ là chào cờ buổi sáng thôi.
Bảo Châu không ngại ngần đưa tay xuống cầm lấy cậu nhỏ và ve vuốt.
– Hôm qua anh hư lắm đấy.
– Do men say đó…hì
– Có thật không?
Tay Bảo Châu sóc cặc Tuấn Khôi liên tục.
– Thôi mình cùng đi ăn sáng nhé. ( Bảo Châu ngừng tay lại vì cảm thấy đói.)
– Ừm. ( Tuấn Khôi mĩm cười. )
Tập 4 : Từ bỏ để tự do.
Bảo Châu và Tuấn Khôi ngày càng có tình cảm với nhau nhiều hơn. Bên Tuấn Khôi cô nàng cảm giác được sự yêu thương mà không cần đòi hỏi ở cô điều gì. Bên anh cô dường như chả bận tâm về những hào nhoáng mà khi trước với cô nó là điều quan trọng nhất. Đúng vậy từ ngày ấy Bảo Châu cũng bỏ lơ thầy Phước. Cô nàng luôn tránh né và không muốn nói chuyện nhiều. Nhưng ông Phước đâu thể dễ dàng từ bỏ. Ông vẫn cứ làm phiền.
Hôm nay đến lớp thầy Phước tìm Bảo Châu để nói chuyện riêng.
– Em có vẻ như muốn tránh thầy nhỉ?
– Em không.
– Vậy hôm nay mình gặp nhau được chứ?
– Em xin lỗi nhưng em có hẹn.
– Với thằng Khôi ?
– Vâng.
– Chà chà. Có vẻ em mới là người bị nó bắt hồn nhỉ.
– Em không muốn nói nhiều về chuyện riêng.
– Em cũng chỉ là trò qua đường của thằng nhóc đó thôi. Em nghĩ em sẽ có được trái tim những thằng ranh thiếu gia đó ?
– Đó là chuyện của em.
– Em nên nhớ. Em vẫn còn nợ ơn thầy.
– Em nghĩ mình nên dừng lại chuyện xấu xí này rồi ạ. Xin thầy đừng phiền cuộc sống em.
– Em nghĩ thầy bỏ qua dễ dàng cho em?
Ông Phước tiến lại gần sát tai Bảo Châu và nói.
– Thầy sẽ không để thằng nào cướp mất con đĩ nhỏ của thầy.
– Xin thầy nói chuyện tôn trọng em.
– Tôn trọng sao? Cô học trò dâm tiện. Em nghĩ sao nếu thằng bồ em biết chuyện em cho một ông thầy liếm láp âm đạo, cô học trò sẵn sàng chổng mông để thầy giáo nắc vào hậu môn. Cô học trò luôn sẵn sàng mút chim thầy mình và nuốt cả tinh ông ấy?
– Đó chỉ là quá khứ. Nếu thầy dám để anh ấy biết. Em không chắc mình đủ bình tỉnh để làm một cô bé ngoan đâu.
– Em đe dọa thầy sao.
– Đó là sự thật.
– Con chó cái! ( Ông Phước trợn mắt lên chửi Bảo Châu.)
– Em xin phép ( Bảo Châu bỏ đi.)
Hôm nay Bảo Châu đi chơi cùng Tuấn Khôi nhưng con bé không thể vui vì cứ bận tâm về ông Phước. Ngay giây phút này một sự hối hận vô cùng ập vào tâm trí.
– Em sao thế Châu?
– À dạ em không sao hi.
– Hôm nay em muốn ăn gì?
– Dạ em muốn ăn lẩu. Nhưng mua về nhà em ăn nhé.
– À cũng được đấy. Anh cũng muốn biết em sống như nào.
* tíng ting tìng….*
– Em nghe điện thoại đã.
– Alo ai đấy ạ?
– Bác XLee đây.
– À dạ cháu chào bác ( Bảo Châu nhìn qua Tuấn Khôi.)
– Cái vai mà cháu casting ấy. Bác muốn gặp để có một vài trao đổi.
– À dạ vậy bác định bao giờ ạ.
– Bây giờ cháu rảnh không?
– Dạ có ạ.
– Thế ghé bác ngay đi.
– Dạ cháu đến ngay.
Bảo Châu tắt máy.
– Là ai thế em?
– Là ba anh.
– Ba anh sao? Ông ấy gọi có chuyện gì?
– Dạ bác bảo em ngay bây giờ đến để nói về vai diễn của em.
– Để anh chở em qua.
– Dạ.
Qua đến nơi. Tuấn Khôi cùng Bảo Châu vào phòng XLee, thì ngạc nhiên khi thấy có cả thầy Phước ở đó.
– Ủa sao hai đứa đi cùng nhau thế? ( Ông XLee thắc mắc.)
– Dạ con và Châu đang trong giai đoạn tìm hiểu thưa ba. ( Tuấn Khôi không ngần ngại công khai mối quan hệ của hai đứa.)
Thế nhưng những lời đó khiến Bảo Châu có phần hơi ngượng khi trước mặt là ông Phước. Ông Phước thì miệng cười nhưng trong lòng thì sôi gan sôi máu.
– Dạ cháu chào bác, em chào thầy. ( Bảo Châu lễ phép.)
– Cháu ngồi đó đi bác có chuyện muốn bàn với hai thầy trò. Tuấn Khôi à con ra ngoài để ba nói chuyện.
– Dạ! ( Tuấn Khôi bị đuổi đành phải ra ngoài.)
– Bảo Châu này. Bác cũng đã được xem qua khả năng diễn xuất của cháu rồi. Đúng là cháu có tài. Nhưng bác muốn cháu cần phải trao dồi thêm ở phía thầy cháu.( Ông vừa nói vừa chỉ tay về ông Phước.)
– Dạ cháu sẽ cố gắng nhiều hơn nữa ạ. Mong thầy Phước giúp đỡ em.
Bảo Châu bây giờ đang bị vào thế. Không biết điều này có phải do ông Phước sắp xếp hay không nhưng khiến cho Bảo Châu khá khó chịu và không thoải mái.
– Thế nhá. Cuối tuần này cháu đến đoàn của bác để cast một lần nữa nhé.
– Dạ cháu cảm ơn bác.
– Thôi cháu có thể về rồi.
– Để thầy đưa em về. ( Ông Phước ngỏ ý.)
– Dạ phiền thầy quá. Em tự về được ạ. Cháu chào bác, chào thầy.
Nói rồi Bảo Châu đi thẳng ra ngoài phía cửa mặt đầy suy tư.
Tuấn Khôi đang đợi sẵn thấy người yêu ra liền hỏi thăm.
– Sao rồi em? Căng thẳng lắm sao? Để anh nói chuyện với ba.
– Dạ không sao đâu anh. Anh đưa em về nhé.
– Ừm. Thôi mình đi.
Cả hai cùng nhau đi siêu thị mua thật nhiều đồ ăn về nấu lẩu như dự tính.
Về tới phòng trọ của Bảo Châu. Tuy không rộng lớn nhưng cũng thoải mái khi chỉ ở một mình.
Cả hai bày biện ra và bắt đầu nấu nướng. Nhìn hai cô cậu cùng nhau nấu ăn vui cười như một cặp vợ chồng son vậy.
Nấu nướng một lúc cũng xong. Cả hai cùng nhau ăn uống.
– Em này. Em thật sự không có chuyện gì căng thẳng chứ?
– Dạ em không. Em không sao đâu mà. ( Bảo Châu nhìn về hướng Tuấn Khôi mĩm cười cho anh an tâm.)
– Có gì phải nói không được giấu anh đâu đấy.
Chợt cả hai đang ăn thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Bảo Châu đứng dậy đi mở cửa. Thì giật mình khi người đứng trước mặt cô là thầy Phước.
– Hình như em đang nấu ăn nhỉ? Và chắc đang có ai trong đó?
– Dạ thầy đến có việc gì không ạ?
– Em không định mời thầy vào sao?
– À…dạ!
– Yên tâm đi. Thầy là người biết điều hơn những đứa ranh con như em.
Bảo Châu tuy lo lắng và không muốn nhưng vẫn để ông ấy vào.
Vào nhà chạm mặt Tuấn Khôi ông nở nụ cười giả tạo.
– À Tuấn Khôi à. Bác có phiền hai đứa không nhỉ?
– Dạ không có gì đâu. Để cháu đi lấy chén đũa.
– Không cần đâu bác ngồi nói chuyện một lát đi ngay thôi. Bác biết có người không thoải mái mấy.
Bảo Châu đứng một hồi ở cửa suy nghĩ rồi đóng cửa lại rồi đi vào trong lúc ông Phước đang nói chuyện với Tuấn Khôi.
– Thời gian này bác muốn Châu tập trung vào việc chuẩn bị cho casting phim nên là hai đứa…
Vừa nói tới đó thì Bảo Châu bất ngờ lên tiếng.
– Em không muốn cast cái vai đó nữa. Cũng không cần phiền đến thầy phải kèm cặp em đâu ạ. Em nghĩ vai này không phù hợp với em.
Nghe Bảo Châu nói thế cả Tuấn Khôi và ông Phước đều bất ngờ.
– Gì? Em nói gì? Từ bỏ á. Em điên rồi sao. Là cơ hội để em thăng hoa đấy? ( Ông Phước nói.)
– Đúng rồi em nên suy nghĩ kỷ lại đi Châu. ( Tuấn Khôi cũng góp ý.)
– Anh Khôi à để em nói với anh sau. Còn thầy à em không muốn cast vì em thấy mình không đủ năng lực. Và hiện tại em không đủ khả năng để chấp nhận sức ép. Em cảm ơn thầy, nếu không còn việc gì nữa thì thầy ở lại dùng bữa hoặc là có thể đi giải quyết công việc của mình rồi ạ.
Ông Phước bị sượng khi nhìn thấy sự cứng rắn của cô học trò. Không biết nói gì nữa nên ông đứng dậy và chào cả hai rồi bước ra về với vẻ mặt tức giận.
Ông Phước vừa đi. Bảo Châu ngồi xuống.
– Thôi mình ăn tiếp đi anh.
– Em sao vậy?
– Em nói rồi mà em không thích cái vai đó thôi.
– Anh không hỏi chuyện đó. Anh đang hỏi em đang gặp vấn đề gì sao. Anh thấy em không được vui vẻ lắm.
– Dạ chỉ là chút việc cá nhân thôi ạ.
– Có gì khó khăn phải nói với anh. Đừng ôm nó một mình nhé.
– Dạ! Em biết rồi cảm ơn anh. ( Bảo Châu nhìn Khôi và nở một nụ cười an ủi anh chàng ).
Một thời gian sau…
– Ê Ngọc, trời ơi. Mày được đóng cặp với anh Khánh Duy luôn hả. Trời ơi sao không nghe mày nói gì vậy? ( Quỳnh Nga hỏi thăm.)
– Hì tao đợi ra phim cho tụi bây bất ngờ.
– Trời ơi có cả cảnh hôn nữa. Nhất mày rồi.
– Hì hì ngại chết được.
Đang vui vẻ thì Quỳnh Nga nhìn ra ngoài cửa rồi đá nheo đá chân Mỹ Ngọc khi thấy Bảo Châu.
– Khắc tinh của mày tới nữa kìa. ( Quỳnh Nga nói nhỏ.)
Bảo Châu đi lại gần hai người. Nhưng điều làm cả hai bất ngờ là Bảo Châu không hề có ý khích Mỹ Ngọc.
– Chúc mừng nhé. Cảnh đó diễn đạt lắm đó. ( Bảo Châu nở nụ cười thân thiện chúc mừng Mỹ Ngọc.)
– Cảm ơn Châu nhiều nha. ( Mỹ Ngọc trả lời có phần hơi ngượng vì chưa hết bất ngờ.)
Chúc mừng Mỹ Ngọc xong Bảo Châu đi lại tủ đồ để cất túi xách.
– Ê mày thấy dạo này con Châu lạ không? ( Quỳnh Nga xầm xì với Ngọc.)
– Kệ người ta đi soi mói quá. ( Lý Đạt từ phía sau đi tới.)
– Ủa Đạt làm hết hồn, nay đến hơi trễ nha. ( Mỹ Ngọc nói.)
– À tại hôm qua thức hơi khuya nên nay dậy trễ. Chúc mừng vai mới của mày được công chiếu nha.
– Ừm hi. Chắc bây giờ chúng ta lại tập trung cho kênh youtube nhỉ.
– Ừm. Kịch bản tao với thầy đã lên hết rồi. Đợi mày có thời gian rồi trao đổi thôi.
– Trời ơi sao làm kịch bản mà không rủ tao.
– Tại thầy Long thấy mày bận bịu quá nên thầy muốn mày tập trung một cái thôi.
– Thầy này… À tối nay mày có rảnh không? Tao định mời mày với thầy một chầu.
– À hôm nay tao có việc rồi chắc hẹn mày hôm khác nhé.
– À ừm cũng được.
Chợt chuông điện thoại Mỹ Ngọc reo lên.
Lấy điện thoại ra thì thấy Khánh Duy gọi. Lý Đạt làm lơ bỏ đi chổ khác. Mỹ Ngọc bắt máy và đi ra ngoài nói chuyện.
– Alo em nghe ạ.
– Em đã xem tập phim có cảnh hai đứa chưa?
– Dạ em xem rồi ạ. Bạn bè em khen nhiều lắm. Hihi.
– Tối nay em có rảnh không mình gặp nhau nhé?
– Dạ tối nay em định rủ thầy đi ăn. Nếu được thì em có thể mời anh đến không ạ?
– Được chứ anh sẵn sàng.
– Mà thầy em là ai có thể cho anh biết tên không? Vì có thể anh sẽ biết.
– Dạ thầy là Nghệ Sĩ sân khấu Đức Long ấy ạ.
– Sao chứ thầy Đức Long á. Trời thì ra là em học thầy của anh.
– Thầy Long cũng là thầy anh á. Em không nghe thầy nói gì.
– Đúng vậy. Nhưng anh cũng lâu rồi chưa gặp lại thầy. Thế em nhắn cho anh địa chỉ tối anh đến nhé.
– Dạ! Để em gửi. Còn giờ em vào học nhé.
– Oke em.
Tối đó như đã hẹn Khanh Duy đến rất đúng giờ và nhập tiệc cùng với Mỹ Ngọc và thầy Long.
Khánh Duy lễ phép chào thầy cũ của mình.
– Dạ em chào thầy. Thầy còn nhớ em không ạ ?
– Trời mày giờ nổi tiếng thấy bà sao tao không nhớ haha. Sao dạo này phất lên quá ha con.
– Dạ cũng nhờ thầy rèn dạy hết đó.
– Thằng này mồm miệng nói gì nghe cũng hay. Thôi mình ăn đi hai đứa.
– Em bất ngờ lắm khi biết Mỹ Ngọc đang là học trò của thầy đó.
– Mà sao thầy không nói gì về chuyện thầy dạy anh Duy với em hết dạ.
– Trời để hai đứa tự biết có phải hay hơn không? Hồi đó thằng nhỏ này dạy khó lắm đó Ngọc. Thầy phải giáo huấn dữ lắm.
– Thầy này nói vậy làm em xấu hổ quá.
Đang vui vẻ thì Mỹ Ngọc nhìn ra đường bất chợt thấy Lý Đạt đang chở một cô gái nào đó ngang qua.
Lúc này Lý Đạt đang cùng người yêu cũ cùng nhau đi khách sạn. Lý Đạt lúc này vừa uống rất nhiều nên say xỉn lắm. Chở người yêu cũ vào khách sạn và book phòng. Cả hai vừa vào phòng liền nhanh chống quấn lấy nhau hôn hít. Lý Đạt đứng tựa lưng vào tường đặt tay lên vai cô gái nhấn xuống. Người yêu cũ của Đạt là Quyên quỳ xuống nhanh tay lôi dương vật của anh ra. Quyên đưa lưỡi liếm láp hai bên đùi Đạt khi hai bàn tay đang một thì sóc lọ một thì xoa cái bìu dái. Liếm ở đùi xong cô nàng đưa lưỡi xuống cái khe nối từ hậu môn đến dái. Liếm dần lên đến đầu khấc thì há to miệng để thồn cặc vào họng. Lý Đạt lên cơn nứng nắm mạnh vào tóc giữ đầu cô gái lại và liên tục nắc từng cú lút cán. Thấy cô gái bị thồn sắp ói vậy mà anh chàng vẫn không tha mà còn ấn trọn dương vật sâu vào trong cuốn họng. Cô nàng đỏ cả mặt đánh vào đùi Đạt xin tha. Đạt rút cặc ra bế cô nàng vào phòng tắm. Đặt cô vào phòng tắm ngồi tựa lưng. Đạt tiếp tục cởi sạch đồ và đưa cặc cho Quyên mút. Cô gái cầm lấy cây thịt và tiếp tục bú một cách hăng say. Đã chán với việc được bú cặc. Đạt kéo Quyên đứng dây cởi hết đồ ra. Anh nằm vào lòng bồn tắm chỉa cặc lên trần. Quyên tiến lại cái túi xách lấy ra cái bao cao su Feelex siêu mỏng. Cô nàng xé ra, lấy bao cao su đặt lên đầu khấc rồi thành thục dùng miệng đeo vào cho anh chàng. Thành công đeo bao cho bạn trai cũ, Quyên bắt đầu ngồi lên đưa cặc vào trong âm đạo và bắt đầu cưỡi ngựa. Chất bôi trơn giúp cho việc nhún nhảy của cô nàng diễn ra trơn tru hơn. Cảm giác vẫn rất chân thật khiến cho cô nàng không hề bị tuột mood. Nhún mỏi chân nên Quyên đổi thế tay đặt lên vai, hai gối quỳ xuống bồn cứ thế Quyên liên tục trượt trên người Lý Đạt. Anh chàng đưa hai tay chụp vài hai bầu vú to đang nẩy liên hồi. Anh bấu mạnh rồi liên tục nhéo mạnh hai đầu ti. Hành động đó kích thích cô gái làm tình nhiệt hơn. Lý Đạt bợ hai bên mông Quyên cao lên, anh chống hai chân làm điểm tựa rồi nắc một cách mạnh bạo vào tận sâu tử cung.
* Chách chách chách chách….*
– Ớ…hơ…..ứ…ứ…ứ….aaaaa.a.aa.aa…em sướng. Em sướng anh ơi….ứ ứ ứ….mạnh hơn đi…mạnh vào lồn em.
– Em là con đĩ lăng loàn…biết anh đang yêu người khác vẫn banh lồn mời gọi.
– Tại em thèm được anh địt….cặc anh mới thỏa mãn em…
– Vậy em cần anh hay cần con cặc này.
– Em cần con cặc của anh….ứ..ứ..ứ…anh là thằng khốn nạn…em không một chút nào yêu anh….áaaaaa….ứ ứ ứ…
– Anh khốn nạn như nào.
Vừa nói Lý Đạt vừa dập mạnh mẽ.
– Anh gạ em gái em sau khi mình chia tay…ứ ứ ứ….sao anh lại địt nó chứ…lúc đó nó chỉ vừa 17 thôi.
– Nó thích anh trước….hờ…hờ….nó đẹp và dâm như em vậy?
– Anh đã dùng bao chứ…ứ ứ…
– Nó không cho phép anh dùng…
– Nó đúng là con đĩ mà…aaaaaa….chết em mất….
– Nó cũng giống em mà thôi….
Lý Đạt ngồi dậy bế cô gái ra ngoài. Kéo mở rèm cửa. Cả hai đang ở tần 5 nên nhìn rất bao quát khung cảnh bên ngoài. Cả hai tiến dần ra ban công. Cô gái bám lấy ban công đưa mông về phía Lý Đạt. Anh chàng bám vào hông cô nàng và liên tục thúc mạnh. Vì ở ngoài trời nên cô nàng không dám rên mà cố mím môi để kiềm hãm. Càng hăng Lý Đạt thúc càng mạnh bạo.
– Á…á…á…
Không kìm được nữa Quyên rên ra thành tiếng.
Kéo đầu Quyên quay ra sau. Lý Đạt ngậm môi và nút lưỡi liên tục. Bên trong lồn Quyên nóng hổi. Nước lồn tuôn ào ạt, cặc Đạt lắp kín và căng to lỗ lồn. Đạt không ngừng thồn cặc một cách vội vã. Khiến cho Quyên cứ sướng không nguôi.
– Ứ…hư…ư ư ư…thốn quá. Em lên em lên…áaaaa~haa
Cô nàng giật người quỵ xuống thở dốc.
Lý Đạt bế cô nàng vào trong nằm lên giường. Banh hai chân Quyên ra. Lý Đạt tháo luôn cái bao cao su ra và tiếp tục đâm dương vật vào âm đạo. Thế là anh chàng tiếp tục dập thật mãnh liệt dù không có đeo bao. Khoái cảm dâng cao lên ngất ngưởng. Anh gồng cơ mông đốc thêm vài cái rồi rút ra xuất tinh lên bụng cô nàng. Tay anh vuốt vuốt cho ra hết tinh trùng rồi nằm lăn ra thở hì hục.
Một lát sau cả hai bước ra ngoài chạy ra khỏi khách sạn thì tình cờ bị Mỹ Ngọc đang trên đường về nhìn thấy.
– Ủa đó là Đạt mà. Cô gái đó là ai. Tại sao lại cùng nhau vào khách sạn. Chả lẽ Đạt có bạn gái. Sao không nói cho mình nghe nhỉ? ( Mỹ Ngọc tò mò về cô gái đang đi cùng Đat.)
Hôm sau khi đang hợp về kịch bản phim thì XLee nhận được cuộc gọi của Bảo Châu.
– Tôi xin phép. ( XLee đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại.)
– Alo bác nghe.
– Dạ chào bác. Cháu muốn gọi để nói với bác về việc cast vai.
– À cháu lo lắng hả. Không sao vẫn còn vài ngày cho cháu chuẩn bị mà.
– Dạ không. Ý cháu là…cháu muốn từ bỏ ạ.
– Tại sao chứ…đây là cơ hội lớn cho những cô diễn viên trẻ như cháu đấy. ( Ông XLee bất ngờ với quyết định của con bé.)
– Cháu… cháu…cảm giác mình không đủ năng lực.
– Tối nay cháu rảnh chứ?
– Dạ có thưa bác.
– Vậy hãy đến chổ bác. Bác sẽ kêu thằng Khôi đến rước.
– Dạ!
– Gặp cháu sau. Giờ bác có cuộc hợp.
– Dạ cháu chào bác.
Hôm nay Bảo Châu vào lớp với gương mặt buồn bã ngồi một mình không tiếp xúc với ai.
Mỹ Ngọc cũng chú ý đến Bảo Châu cả buổi. Cảm thấy đột nhiên trong lòng có gì đó có phần tò mò khó chịu nên cô nàng quyết định tiến lại hỏi thăm.
– Ngọc ngồi đây được không?
– À được chứ Ngọc ngồi đi. ( Bảo Châu ngước lên và ngạc nhiên khi Mỹ Ngọc bắt chuyện.)
– Châu đang có chuyện gì không vui nhỉ?
– À…Châu bình thường mà. Dạo này Ngọc phát triển tốt nhỉ?
– Ờ…cũng may mắn thôi. Nghe tụi nó bảo Châu đang cast vai nữ chính cho phim điện ảnh hả.
– À lúc đầu thôi. Nhưng Châu từ bỏ rồi?
– Sao thế. Cơ hội lớn mà?
– Một vài lý do cá nhân thôi à.
– À…mà Châu này?
– Sao Ngọc.
– Ngọc không biết linh cảm mình có đúng không. Nhưng hình như Châu có gì đó khác khác lúc trước.
– Hi. Ngọc linh cảm đúng rồi đó. Châu trưởng thành hơn trước rồi. Chắc từ nay Ngọc mất đi một đối thủ luôn cạnh tranh với Ngọc rồi.
– Nhưng nếu không có Châu thì Ngọc cũng đâu có động lực để cố gắng như hôm nay.
– Hihi. Nói như kiểu Ngọc cũng xem Châu là đối thủ vậy.
– Có chứ sao không. Nhưng tại Ngọc chỉ giữ trong lòng thôi. Ngọc xem Châu là thách thức của bản thân để cố gắng lên từng ngày đấy.
– Thế Ngọc có ghét Châu không?
– Không. Chỉ do Ngọc thấy Châu có vẻ không thích Ngọc nên Ngọc cũng không có cơ hội để tiếp xúc với Châu thôi.
– Con nít nhỉ. Hì.
– Từ giờ mình làm bạn được nhỉ?
– Làm bạn với Châu á. Ngọc muốn sao?
– Có chứ. Châu này…Ngọc muốn mời Châu tham gia vào nhóm của Ngọc…
– Phát triển youtube nhỉ?
– Đúng thế. Châu giỏi thế nếu vào thì sẽ giúp nhóm phát triển hơn nữa.
– Nhưng mà…thầy Long với Đạt…
– Yên tâm đi Ngọc sẽ nói với hai người đó.
– Nếu vậy thì tốt quá. Châu cũng muốn trau dồi cùng mọi người.
– Quyết định thế nhá. Có gì Ngọc sẽ báo cho Châu nha. Giờ mình vào tiết thôi.
– Ừm hii.
Tối đó Tuấn Khôi đến đón Bảo Châu đến gặp XLee.
– Dạ cháu chào bác ạ!
– Cháu ngồi đi.
– Dạ cháu xin lỗi vì đã làm bác thất vọng.
– Đừng nói chuyện đó. Thật ra bác gọi cháu đến đây để nói về chuyện hai đứa.
– Chuyện hai đứa là sao ạ ? ( Bảo Châu bất ngờ không hiểu.)
– Cháu và con trai bác đang trong giai đoạn nào?
– Dạ chỉ mới tìm hiểu nhau thôi ạ.
– Bác thấy thằng Khôi có vẻ không thể bỏ cháu ở đây mà về lại Mỹ rồi.
– Dạ ba…chuyện học bên đó con có thể gác lại không? Con muốn ở Việt Nam một thời gian.
– Từ trước đến giờ ba luôn là người quyết định cho con. Nhưng bây giờ con đã lớn rồi ba cho con quyết định. Miễn là con không hối hận.
– Dạ thế con quyết định ở lại ạ.
– Còn Bảo Châu. Cháu đã suy nghĩ kỹ về quyết định từ bỏ chưa?
– Dạ cháu quyết định kỹ rồi ạ.
– Bác nghĩ lý do mà cháu nói không phải là thật nhỉ? ( XLee nhìn vào mắt Bảo Châu.)
– Dạ…dạ…( Bảo Châu lắp bắp.)
– Không sao cả. Cháu từ bỏ vai này cũng không sao. Bác sẽ tạo cho cháu một cơ hội mới. Miễn là cháu và con trai bác cảm thấy vui.
– Bác ạ. Cháu không muốn vì cháu là người yêu của Khôi mà được đặc cách đâu ạ.
– Cháu còn trẻ nên cái tôi còn cao. Cháu nên học điều này. Cháu có mối quan hệ nhưng không có năng lực thì cũng sẽ bị sa thải. Cháu có năng lực mà không có mối quan hệ thì sẽ rất gian nan để đến lúc thể hiện mình và thành công. Nhưng nếu cháu có năng lực và có mối quan hệ thì việc tỏa sáng chỉ là trong tầm tay. Bác là đạo diễn lớn không dại gì đi nâng đỡ một đứa không có năng lực. Cháu hiểu ý bác chứ.
– Dạ…cháu cảm ơn bác. Cháu hiểu ý bác rồi ạ cháu sẽ suy nghĩ thấu đáo hơn.
– Tốt, bác biết cháu là một đứa thông minh. Thôi hai đứa có thể đi được rồi.
– Dạ cháu chào bác ạ.
– Thưa ba con đi.
– Ừm hai đứa đi đi.
Ngồi trên xe cả hai nói với nhau rất nhiều.
– Anh thấy ba anh nói đúng. Em đừng từ bỏ cơ hội của mình dễ như vậy.
– Anh nghĩ nếu em có được cái vai đó. Thì em có mang ơn thầy Phước không?
– Anh nghĩ mang ơn thì cũng chỉ là một phần nhỏ. Điều quan trọng nhất là em có năng lực.
– Anh nói cũng đúng.
– À mà em và thầy Phước có vẻ rạn nứt nhỉ?
– Dạ không có gì đâu anh.
– Anh nghĩ dù gì thầy cũng là người tốt hay em chủ động làm lành với ông ấy đi.
– KHÔNG BAO GIỜ !
– Thôi nếu em không muốn thì mặc kệ ông ấy vậy. Giờ em muốn đi đâu?
– Em muốn đi uống một tí.
– Vậy mình đi quán rựu hôm bửa nhỉ?
– Không em muốn nhậu ở nhà anh.
– Cũng được vậy mình đi mua đồ nhậu nhé.
– Dạ!
Sau cuộc nhậu nhẹt say xỉn. Cả hai lại quấn lấy nhau trên chiếc sofa ở phòng khách.
Cả hai không ngừng cắn lấy môi nhau rồi nút lưỡi trong đê mê. Tay Khôi vuốt từ cẳng chân lên đùi kéo cái váy của Châu cuốn cao lên trên.
Tuấn Khôi một chân dưới đất, một chần quỳ trên ghế vừa hôn vừa vuốt ve cô nàng. Bảo Châu cũng không hiền đưa tay liên tục xoa nơi cậu nhỏ đang cộm lên. Hôn trên môi, anh chàng ghé qua tai rồi xuống cổ. Chiếc lưỡi dẻo cứ liếm nhẹ trên cổ khiến Bảo Châu bị kích thích không thôi. Cô nàng đưa cả tay còn lại xuống để kéo mở khóa quần của Khôi, cô đưa tay vào trong nắn nót cái cục thịt to đùng bên trong quần lót. Tuấn Khôi cũng lòn tay ra sau lưng kéo dây kéo váy rồi tuột xuống đến mức lồ lộ bộ ngực ra ngoài. Anh bất ngờ khi Bảo Châu không mặc áo con mà chỉ vỏn vẹn miếng dán đầu ti. Anh liếm quanh bầu vú rồi dùng lưỡi cố tháo miếng dán. Chợt làm cho Bảo Châu nhớ đến ông Phước lúc trước. Cô nàng ngồi dậy quỳ cao lên tự tay tháo miếng dán ngực rồi ghì đầu Tuấn Khôi vào ngực mình sau đó đưa tay xuống kéo luôn quần anh tuột xuống cả quần tây lẫn quần lót. Cô nắm lấy dương vật và bắt đầu vuốt. Cô vuốt chậm rãi khi bên trên Tuấn Khôi mút đầu ti cô nhẹ nhàng, rồi lại sóc nhanh khi anh chàng bú nhiệt liệt hơn. Sóc nhiều nên Bảo Châu mỏi tay, cô kéo anh chàng ra đẩy nằm xuống. Bảo Châu lùi về sau cúi xuống theo thế quỳ chổng mông. Tay cô cầm dương vật bắt đầu cho vào miệng. Đầu tiên cô xoắn quanh đầu khấc, sau đó liếm dọc từ dưới bìu dái lên trên cái khe đầu dương vật. Tuấn Khôi sung sướng quay cuồng đầu óc khi được sự chăm sóc chu đáo. Bảo Châu bắt đầu ngậm dương vật và bú sâu đôi lúc sâu đến lút cán. Tuấn Khôi sung sướng bám lấy sofa nhắm mắt, ngửa mặt thở hì hục.
Bảo Châu cứ thế bú mút say mê mà không nghĩ đến chuyện phải giữ kẻ.
Đang ngã lưng tận hưởng thì Châu dừng lại làm anh bị tuột hứng mở mắt ra nhìn.
Bảo Châu đứng dậy tuột cái váy xuống và cởi luôn quần lót trước mặt Khôi. Khôi đứng hình không biết cô định làm gì. Châu đi lại phía đầu nằm, cô gác một chân lên sofa show cái âm đạo ở trên trước mặt anh. Tay cô banh hai mép âm đạo cho bạn trai chiêm ngưỡng.
– Đây là thứ mà em nghĩ mình chỉ cho người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời mình chiêm ngưỡng.
– Em…ý em là?
– Em muốn giữa chúng ta không còn một khoảng cách nào nữa.
Bảo Châu mím môi và nhắm mắt lại. Tuấn Khôi chống hai tay xuống làm điểm tựa nhỏm người lên ngấm nhìn cái âm đạo hồng hào đang thở nhẹ và vài sợi nhỏ lưa thưa. Đôi mắt anh sáng rực không tin được những gì đang diễn ra. Anh tiến tới hôn lên cái âm đạo đang ẩm ướt. Bảo Châu nhạy cảm ngước lên * Ứm *.
Tuấn Khôi tiếp tục hôn vài cái rồi đưa lưỡi bắt đầu quét dọc khe âm đạo.
– Hớ..a….ứm…ứm… ( Bảo Châu bắt đầu sướng và rên thành tiếng.)
Tuấn Khôi đưa tay bám lấy hai bên đùi của Bảo Châu và kéo xuống cho cô ngồi lên trên mặt mình. Cứ thế anh không ngừng bú mút và nút cái nước nhờn đang tuôn ra nhiều vô số.
Bảo Châu cảm ơn Tuấn Khôi bằng cách ngã mình nghiêng ra sau nắm lấy cái dương vật đang chỉa lên trần và sục liên tục. Bị Bảo Châu sóc lọ Tuấn Khôi sướng lên và mút âm đạo Châu bạo hơn. Cả hai thở hì hục rên ư ử vang khắp phòng khách.
Tuấn Khôi dâng trào cơn hứng dục. Anh ngồi dậy ôm Bảo Châu ngã nằm ra ghế. Anh nằm lên trên áp thân cặc lên tách hai mép âm đạo ra để nằm vào giữa khe cứ thế anh chàng không ngừng đẩy hông để chà dương vật nổi gân, nóng đỏ trên âm đạo nàng.
– Em…em sắp lên rồi….đừng đừng dừng lại…
– Anh cũng thế…mình cùng nhau kết thúc nhé….
Aaaaaa~~~ ớhơơơơ…..Hờ hờ…..
Cả hai ôm nhau hôn môi cuồng nhiệt. Khôi vẫn còn đang trườn lên xuống người Bảo Châu. Vài giây sau cả hai nằm bất động thở vội. Khôi nhỏm dậy nhìn Châu rồi hôn lên môi cô nàng sau đó ngồi dậy lấy giấy lau sạch tinh trùng cho cô rồi đi vào nhà tắm. Lát sau Bảo Châu cũng tắm rửa sạch sẽ và đêm đó cả hai lại ngủ cùng nhau hạnh phúc vô cùng.
Cứ nghĩ từ nay bản thân sẽ được sống thoải mái cùng với Khôi. Cô sẽ được sống an yên bình thường như bao người. Thế nhưng một cơn bão cuốn bay đi sự bình yên mà cô đang tận hưởng.
Sáng hôm nay Bảo Châu lại dậy sớm trong khi Tuấn Khôi vẫn đang say ngủ. Cô nàng mở điện thoại bật wifi lên. Vừa kết nối mạng, thông báo zalo của cô reo lên inh ỏi. Cô nàng giật mình bấm tắt âm vì sợ làm Tuấn Khôi thức. Bảo Châu mở vào Zalo tim đập thình thịch vì thấy ông Phước vừa gửi cho cô đoạn clip. Cô ngồi run rẫy một lúc không dám mở. Cô hít một hơi sâu rồi rón rén bước xuống giường đi ra ngoài sân. Bảo Châu hít thở thêm một hơi thật sâu nữa rồi mạnh dạn mở tin nhắn ra.
Đúng như điều cô đang lo sợ.
– Chết tiệt. Tại sao lại có những clip này tồn tại.
Bảo Châu cả người run rẫy vì clip cô nhận được là những clip ân ái của cô và ông Phước trong nhà riêng. Cô chửi vì không hiểu sao lại có những clip đó.
Thật ra những lần ân ái, ông Phước cáo già luôn đặt sẵn máy quay để lưu lại những khoảnh khắc này.
Camera quay rõ mồn một cảnh con bé miệt mài bú mút cái dương vật dơ bẩn đó. Quay cả cái cảnh cô bị tên già dê đó nắc vào trong hậu môn. Tiếng rên của cô nàng rõ đến nỗi ghi lại từng hơi thở.
Đôi mắt Bảo Châu đỏ hoe như sắp khóc hai tay run, đôi chân muốn không vững. Cô lo sợ tắt điện thoại quay mặt định đi vào trong thì bất ngờ đụng phải Tuấn Khôi. Cô giật mình làm rơi luôn điên thoại vỡ màn hình.
Tuấn Khôi hốt hoảng ngồi xuống cầm điện thoại lên lo lắng vì thấy màn hình không còn sáng lên được.
– Anh xin lỗi em nhé. Định hù em chút thôi. Ai ngờ. Anh hư quá. Để anh đem nó đi sửa.
– Thôi anh. Để em, em có quen bạn sửa điện thoại. ( Bảo Châu giật nhanh cái điện thoại lại mặt mày tái nhợt.)
– Sao mặt em xanh xao vậy. Em không khỏe hả. Thôi vào nhà nghỉ ngơi đi. Ngoài này gió lắm.
– Dạ dạ. ( Bảo Châu rón rén đi vào.)
Ngồi xuống sofa Bảo Châu suy nghĩ.
– Anh ấy vẫn chưa thấy gì đúng không? Cầu trời là như vậy. Nếu để anh ấy biết, mình không biết phải làm sao nữa. Châu ơi sao mày ngu thế này.
Chiều đó Bảo Châu mang điện thoại đi sửa rồi về nhà. Vừa vào nhà không lâu thì có tiếng gõ cửa.
– Ai đó ra ngay. ( Bảo Châu đi ra mở cửa.)
Vừa mở ra thấy thầy Phước con bé liền đóng cửa nhưng ông Phước nhanh tay ngăn lại rồi đẩy vào.
– Thầy làm gì vậy. Xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy.
– Giờ này em còn nói luật pháp với thầy hả. Em đã xem những video thầy gửi rồi nhỉ?
– Tôi mang điện thoại đi sửa rồi. Nên chưa xem gì cả.
– Ồ thật vậy sao? Vậy Zalo thông báo đã xem là ai xem nhỉ? Là thằng sửa điện thoại sao? Ôi chết thật, chắc nó sẽ thích lắm. ( Ông Phước vừa nói vừa cầm điện thoại mở clip cho Châu xem.)
– Tên bệnh hoạn. Cút ra khỏi nhà tôi. ( Bảo Châu tức giận đưa ánh mắt viên đạn về ông Phước.)
– Này em. Sao lại hỗn thế. ( Vừa nói ông vừa tiến lại gần con bé.)
– Ông tránh ra. Ông muốn gì. Tôi la lên đó. ( Bảo Châu đi thụt lùi về sau và đụng phải chân ghế té ngồi xuống sàn .)
– Em biết thầy muốn gì mà? Em khôn lanh lắm mà. Thầy không chặn đường sống của em đâu. Nếu em biết điều một xíu.
– Tôi phải làm gì ông mới tha cho tôi?
– Ngoan ngoãn và nằm yên đó.
Ông Phước dứt lời liền đè Bảo Châu nằm xuống liếm láp gương mặt xinh đẹp của cô. Bảo Châu bất lực nằm nhắm mắt, giọt lệ cũng đã tuôn trào.
Ông Phước ngồi dậy nhìn vào mặt con bé.
– Em khóc à. Ôi thương quá cô học trò bé bỏng của tôi.
Nói xong ông liếm giọt nước mắt đang chảy trên gò má Bảo Châu. Ông hôn lên môi con bé trong khi Bảo Châu đang mím chặc môi.
Cùng lúc này Tuấn Khôi vì lo lắng cho bạn gái nên mua súp bào ngư chạy qua nhà cô nàng.
Ông Phước đưa tay xuống vuốt ve đôi chân dài mượt mà được khoe ra khi đang mặc quần đùi. Vuốt dần từ đùi lên tới bẹn. Ông đánh tay qua bím con bé thì bị Châu ngăn lại. Ông hất tay con bé ra. Tay không ngừng xoa bím con bé qua lớp quần lụa mỏng, nhờ thế nên cảm nhận rõ sự mềm mại. Cái miệng nhóm nhém nút rồi liếm cái lưỡi thối tha trên làn da ở cổ.
Ông Phước ngồi dậy kéo áo Bảo Châu cao lên ông nắm hai bên áo ngực giật mạnh làm cái khuy áo bị đứt ra. Ông quăng cái áo con một bên. Cái mồm đầy râu cạ lên trên bầu ngực của con bé. Ông thèm thuồng ngậm mút đầu ti như một kẻ chết đói tìm thấy sữa. Bảo Châu nắm tay vào quần nước mắt đầm đìa cắn môi chịu đựng.
Chợt tiếng gõ cửa làm cả hai giật mình.
– Châu ơi em có bên trong không?
Bảo Châu định la lên thì bị ông Phước nhanh tay hơn bịt miệng lại.
Mặc kệ Tuấn Khôi đang bên ngoài và mặc kệ Bảo Châu đang ú ơ khi đang bị ông ta bịt miệng.
Ông Phước vẫn cứ bình thản mà thưởng thức cặp vú ngon ngọt tuyệt mỹ của Bảo Châu.
Thấy Châu không thể la, ông càng hưng phấn, ông cắn mạnh vào đầu ti.
Bảo Châu ưởn người cao lên vì đau đớn. Hai tay con bé bị hai chân ông ta kẹp sát vào hông nên không thể đập phá tạo tiếng động.
Ông Phước ghé miệng gần tai Bảo Châu để đe dọa.
– Mày khôn hồn thì nằm yên để tao hành sự. Đừng để tao mất vui, tao không chắc thằng ranh đó nhìn mày bằng con mắt gì đâu.
Nói xong ông thả tay khỏi miệng Bảo Châu và bước xuống người con bé. Ông nắm cái quần đùi cởi ra. Bảo Châu nhanh khép chân lại, ông Phước mạnh bạo kéo hai chân banh ra. Ông liếm láp hai bên đùi con bé. Bảo Châu tự cắn lấy tay mình và khóc tức tửi. Ông Phước nắm quần lót kéo qua một bên, cái lưỡi bắt đầu được đưa đến khe âm đạo. Cái đầu lưỡi đâm vào cái hạt le khiến con bé thụt người lại. Ông Phước trợn mắt lên nhìn Châu. Con bé tiếp tục nhắm mắt để yên, bản tính của con thú đói trổi dậy, ông Phước ngậm vào hai cái cánh bướm nút chùn chụt. Bảo Châu nhục nhã nằm chỉ biết khóc. Khi cái lưỡi ông ấy đá nhanh vào hạt le, Bảo Châu ưởn mạnh người lên lỡ phát ra tiếng rên * Ớ * cũng may thay bên ngoài Khôi không thể nghe thấy. Vì ông Phước mút lồn quá cuồng nhiệt Bảo Châu sợ mình không thể kiềm nổi. Cô nàng ngồi dậy vịnh đầu ông Phước lại. Ông ngước lên nhìn con bé. Bảo Châu mặt mài lắm lem nước mắt chảy dài lắc đầu như muốn xin ông ngưng lại. Ông Phước đứng dậy bế Châu đi vào phòng ngủ của cô nàng. Ông đặt con bé nằm xuống. Tay ông móc cái ví ở sau quần và lấy cái bao cao su Feelex ra. Bảo Châu ngồi nhanh dậy van xin.
– Làm ơn. Đừng làm chuyện đó với tôi. Tôi sẽ giúp ông thỏa mãn. Xin đừng làm việc đó.
– Lúc đầu ngoan thế chả phải tốt hơn sao. Được thầy sẽ tha cho cái màng trinh đó. Nhưng em phải bù cho thầy xứng đáng. Đừng giỡ trò.
Nói xong ông Phước nằm ngửa ra trên giường.
Bảo Châu đứng dậy cởi hết đồ ra. Con bé nằm quỳ dưới háng ông Phước. Tay con bé run rẫy nắm lấy cái dương vật đã cương cứng và cho vào miếng. Con bé bú thật nhanh vì muốn ông Phước ra nhanh nhất có thể. Ông Phước sung sướng vì tìm lại được cảm giác thân thuộc. Ông nắm lấy tóc Bảo Châu và ghì, giật đầu cô gật liên tục để thồn cặc vào thật sâu trong cổ họng.
– Hờ…hờ…( Ông Phước rên đê mê.)
Môi con bé mím chặc cặc ông Phước để ông phải thật sướng mà ra nhanh nhất có thể.
Nhưng dù làm đủ cách ông Phước vẫn cứng cựa không có dấu hiệu muốn ra. Ông lật ngửa con bé xuống giường.
– Nằm ngoan nhé cô học trò của thầy.
Ông Phước trườn xuống háng con bé Châu. Ông liếm láp âm đạo rồi dịch xuống cái lỗ dậu. Ông đẩy hay chân con bé lên nhổng cái phau câu cao lên. Ông đưa lưỡi liếm láp lỗ nhị con bé mà không có chút ngần ngại. Bảo Châu được bú liếm lỗ nhị tuy không thích nhưng nó sướng quá. Cô nàng bấu tay xuống nệm và khẽ rên.
– Ơ….ứmmm…ư…
– Chà chà em nứng lắm rồi đúng nhỉ? ( Ông Phước dừng lại để trêu ghẹo.)
Ông ngồi dậy xé cái bảo cao su ra đeo vào. Ông kê đầu khấc vào lỗ nhị và bắt đầu đâm chậm rãi. Bảo Châu thốn nắm chặc lấy gra giường quằn quại. Thấy Bảo Châu vùng vẫy ông Phước càng hưng phấn. Ông nằm đè lên con bé vừa nắc vừa ngậm mút đầu ti. Bảo Châu dần sướng đến mất trí. Con bé ôm lấy cái đầu hói của ông thầy ghì vào ngực xoa xoa.
– Ứ…ứ…ứ…chậm thôi…làm ơn…chậm…á…á…
Ông Phước thông lỗ nhị một cách trơn tru. Bảo Châu kẹp hai chân lấy hông ông Phước để cặc ông đâm lút cán.
– Em sướng lắm đúng không?….nói thầy nghe đi…em thích mà đúng không?
Bảo Châu quay mặt chổ khác không thèm trả lời.
Ông Phước ngưng lại rút cặc ra. Ông tháo luôn cái bao cao su ra và đâm trần vào lỗ hậu con bé. Con bé ướn người lên * Aaaa~*
Ông Phước lại đè lên con bé lần này ông không ngậm mút ti nữa và ngậm môi nút lưỡi con bé. Bảo Châu cảm nhận rõ rệt cái nóng của dương vật đang ra vào liên tục trong hậu môn. Con bé sướng lắm, nó ôm ghì lấy ông Phước và hôn đáp trả nhiệt tình. Ông Phước thấy Bảo Châu hợp tác nên ông hưng phấn vô cùng.
Tuấn Khôi vẫn đang đứng đợi Bảo Châu trước nhà lo lắng.
Bên trong phòng Bảo Châu đang không ngừng xoắn lấy cái lưỡi của ông Phước.
Ông Phước sướng không chịu được nổi nữa rồi.
– Ơ…hờ…hờ…thầy ra….thầy ra….
Ông ngồi dậy bám lấy eo con bé Châu và nắc nhanh. Vài giây sau ông giật giật cái dương vật bắn tinh vào trong hậu môn con bé. Con bé Châu bấu hai chân vào mông ông Phước ghì mạnh để tận hưởng cảm giác tinh trùng nóng hổi bắn trong hậu môn mình. Bắn sạch tinh ông Phước rút ra đầy thỏa mãn.
Chờ đợi lâu quá không thấy Bảo Châu ra nên Tuấn Khôi đành đi về.
Ông Phước mặc lại đồ và ghé môi hôn lên má con bé Châu xong rồi bước ra ngoài. Cũng may là lúc ông ra Tuấn Khôi cũng đã đi.
Bảo Châu nằm trong đầu đầy suy nghĩ. Nước mắt lại chảy dài, con bé trách bản thân tại sao lại dễ dãi hợp tác với ông ta như thế chứ.
Bản thân Bảo Châu cũng biết nếu cứ thế này mãi thì cũng sẽ có ngày ông Phước sẽ phá trinh cô mà thôi.
Bảo Châu đứng dậy để tắm rửa những vết bẩn mà ông ta để lại.
Xong hết cô nàng đi lấy điện thoại và gọi cho Tuấn Khôi.
– Alo anh có rảnh không?
– Có. Mà em đã ở đâu thế. Lúc nãy anh đến đợi mãi không thấy em.
– Dạ em ở nhà mà. Chắc do hơi mệt nên ngủ say không nghe anh gọi.
– Em còn mệt không?
– Dạ em đỡ rồi. Anh đến với em được không?
– Được rồi anh đến ngay.
Bảo Châu về nhà đợi Tuấn Khôi đến. Một lúc sau Tuấn Khôi cũng đến và mua một thố súp bào ngư mới cho cô nàng.
– Em ăn đi cho nóng.
– Dạ cảm ơn anh.
– Thôi để anh đút cho nhé.
– Dạ hì.
Tuấn Khôi đút Bảo Châu ăn. Cô nàng nhìn anh bằng đôi mắt đầy sự có lỗi.
Ăn xong Bảo Châu ngã vào lòng Tuấn Khôi nũng nịu.
– Này em sao thế?
– Em muốn nằm trong lòng anh một lát.
– Em mệt lắm nhỉ. Anh đưa em vào phòng nghỉ nhé.
– Dạ.
Tuấn Khôi dìu bạn gái vào trong phòng cả hai ngồi xuống. Chợt Bảo Châu vô tình đưa mắt qua góc giường nhìn thấy cái bao cao su mà ông Phước để lại mà cô quên mất. Thấy Tuấn Khôi chuẩn bị quay mặt qua hướng đó để quan sát phòng. Bảo Châu liền nhanh nhẹn ôm lấy anh kéo qua và hôn lên môi.
– Này nhớ anh lắm sao? ( Tuấn Khôi né ra trêu bạn gái.)
– Đúng em nhớ anh lắm rồi.
Bảo Châu kéo anh xuống nằm đè lên mình. Cặp đôi trẻ nằm hôn nhau đắm đuối. Bảo Châu ráng duỗi chân gấp lấy cái bao cao su nhét vào khe giường lọt xuống kẹt. Tuấn Khôi vẫn không biết gì vẫn mãi mê hôn rồi đưa tay xuống ngực Châu nắn nót.
Bảo Châu áp hai tay vào má anh đẩy ra.
– Anh sẵn sàng chưa?
– Sẵn sàng gì chứ?
– Sẵn sàng chiếm lấy tấm thân này.
– Em…em nói gì chứ?
– Em muốn trao cho anh.
Nói dứt lời Bảo Châu lật Khôi nằm ngửa ra. Bảo Châu tự tay cởi đồ giúp Tuấn Khôi đến khi trần truồng.
– Chà giờ mới nhìn kỹ. Khủng quá nhỉ?
– Em này nói gì mà kì thế.
– Có gì mà ngại chứ. Anh nói em nghe. Anh đã làm chuyện đó chưa?
– À…ừmmm…
– Ấp úng có nghĩa là rồi nhỉ?
– Không? Anh ấp úng vì anh sợ em bảo anh trai tân đấy.
– Thế hôm nay em cho anh thành trai cũ nhé.
Nói xong Bảo Châu ngậm lấy dương vật Tuấn Khôi bú một cách hết lòng. Tuấn Khôi chống hai tay cao lưng lên nhìn cái cách Bảo Châu mút chim mình.
– Này anh đừng nhìn thế em xấu hổ lắm. ( Bảo Châu nhả cặc ra sóc sóc.)
– Anh muốn xem người yêu anh làm việc đó như nào.
– Kỳ Khôi quá đi à.
– Anh là Khôi mà.
– Nhìn thôi không được nghĩ bậy đó.
– Dạ!
Bảo Châu tiếp tục thồn cặc vào cái miệng nhỏ nhắn tiếp tục mút.
* Ọt ọt..*
Bảo Châu bú mỗi lúc một nhanh, nước miếng nhễ nhãi trên thân cặc. Cảnh tượng ấy khiến cho Khôi vừa thích thú vừa tăng thêm phần khoái cảm.
Tuấn Khôi kéo Châu ngồi dậy và hôn lên môi cô nàng.
– Tới lượt anh nhé.
Bảo Châu xoa đầu Khôi kiểu yêu chiều rồi tự động cởi sạch đồ ra nằm xuống dạng hai chân nhấc chữ M.
Tuấn Khôi ngồi thất thần ngắm lấy cái bím tuyệt đẹp của bạn gái.
– Này anh đừng nhìn chầm chầm thế.
– Đẹp quá. Tuyệt quá.
– Thế thì làm em sướng đi.
Tuấn Khôi úp mặt vào lồn Châu bắt đầu dùng lưỡi đễ liếm láp. Bảo Châu cũng ngồi thẳng lưng lên chống tay nhìn Tuấn Khôi. Nhìn anh chàng bú một cách ngon lành thế cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bảo Châu đưa tay xoa đầu Khôi rồi nhắm mắt lại bắt đầu rên.
– Ớ…ứm….anh giỏi quá…em thấy thoải mái quá…
Tuấn Khôi liếm quanh hai mép lồn một cách tinh nghịch.
Tuấn Khôi liếm tiếp một mạch từ cuối âm đạo lên tận hột le. Anh biết đó là điểm yếu của con gái nên là đánh liên tục vào cái hạt nhỏ xinh ấy.
– Hớ…ớ…ớ….anh ơi….chổ đó sướng quá….ớ…nhanh hơn nữa…ớ….
Biết người yêu thích nên anh chiều chuộng 2 phút trôi qua anh chỉ chú tâm đánh nhanh nơi hột le.
– Anh ơi…em…em…em muốn…
Bảo Châu ngưng lời kéo anh lên trên người.
– Anh ơi làm tình nhé?
– Anh không có bao.
– Không sao đâu.
– Thế anh làm nhé.
– Dạ. ( Bảo Châu hôn lên môi anh để cổ vũ.)
Tuấn Khôi chậm rãi tỉ mỉ. Anh cầm dương vật quẹt lên quẹt xuống khe bím. Anh không biết phải đâm vào đâu mới đúng. Anh cứ ấn bừa rồi sai phải tìm tiếp. Rồi có lúc lại ấn nhầm vào lỗ nhị làm cho Châu giật mình.
– Này anh phải con trai không đấy.
– Em nói gì chứ?
– Áaaaa…
Tuấn Khôi bị khích nên ấn đại ai ngờ đúng ngay lỗ âm đạo. Cái đầu khấc anh to kinh khủng ấn vào làm cho cô nàng đau điếng la lên.
– Ơ anh xin lỗi, em đau hả?
– Anh này làm em chưa chuẩn bị tâm lí.
– Vậy anh làm tiếp đước chứ?
– Ừm…cứ làm đi em chịu được.
Biết được nơi lỗ âm đạo. Tuấn Khôi cứ thế mà ấn từng nhịn từng nhịp chậm.
Bảo Châu cắn môi bấu nệm chịu đựng.
Tuấn Khôi lấy hết sức bình sinh ấn mạnh một phát.
– Áaaaa….( Bảo Châu đau thụt người ra.)
– Thôi hay ngừng em nhé.
– Không sao anh cứ làm đi em nghĩ là sắp được rồi.
– Vậy anh tiếp tục nhé.
Vì quá căng thẳng nên thằng cu của Khôi cũng từ từ mềm dần.
– Em ơi…thằng cu anh nó mềm ỉu rồi.
– Đưa nó đây cho em.
Tuấn Khôi tiến lên trên đút cặc vào trong miệng Bảo Châu. Cô nàng ngậm mút nó liên tục. Thằng cu cũng đần cứng trở lại.
Tuấn Khôi lại trườn xuống thấy âm đạo bạn gái có vẻ khô nên anh bú liếm một hồi nữa.
Tuấn Khôi tiếp tục chinh phục. Lần này anh áp cặc lên khe lồn Bảo Châu và nằm đè lên cô đẩy lên xuống. Bảo Châu được ma sát sướng nằm nhắm mắt thở thì thào.
– A…a….ớ…em sướng quá…
Bất thình lình Khôi thụt người về sau đầu khấc lọt xuống ngay lỗ âm đạo. Anh đẩy một cú dứt khoác. Cái đầu khấc chui một mạch vào trong.
– Á…..aaaaa…
Tuấn Khôi không ngừng thúc nhẹ nhàng vào trong lồn Châu.
Châu vừa thốn vừa rát ôm siết chặc Khôi và cắn lấy môi anh.
Khôi cảm nhận được bên trong tử cung Châu không ngừng ra nước nhờn. Cặc anh nhờ thế mà vô càng lúc càng sâu hơn một xíu.
Cảm giác đau đớn bắt đầu bị xoa dịu bởi cơn sướng trong cửa mình.
– Ơ…a….a….ơ..
– Em bớt đau chưa.
– Ưmmm…( Bảo châu mím môi gật đầu.)
Tuấn Khôi mĩm cười biết đã thành công. Anh liếm láp cổ Bảo Châu và không ngừng thúc cặc mượt mà. Bảo Châu bắt đầu quằn quại.
Trong tâm trí cô lúc này : Sướng quá…làm tình sướng quá…sướng hơn là mình nghĩ…lồn em sướng quá anh ơi…mình có nên nói những câu từ đó ra không? Mình muốn anh ấy biết mình sướng đến mức nào quá.
Đang suy nghĩ thì lúc này con cặc to tướng của Tuấn Khôi đã vào gần hết bên trong tử cung cô nàng.
– A…ư…ư…a….anh ơi…em sướng lồn quá…em yêu cảm giác này mất….anh ơi…em thích nó quá….em sướng lắm….áaaaa….em hư quá đi mất.
– Anh cũng sướng quá…bên trong em ấm quá….nó mềm mại…nó cứ co bóp lấy cặc anh…
– Anh có yêu em không?…
– Anh có…aaaaaa..
Tuấn Khôi hưng phấn dập nhanh nhẹn như không thể kiểm soát.
– Anh ới…..nhanh quá….nhanh quá….lồn em….á….âm đạo…không em chỉ muốn nói từ lồn thôi…lồn em tê quá….anh ơi em buồn tè quá đi mất…
Tuấn Khôi ẵm Bảo Châu lên cặc vẫn cắm trong lồn. Anh bế cô đi vào nhà vệ sinh. Đu trên người Tuấn Khôi, Châu vẫn miệt mài dập mông để cặc ra vào lồn cô không ngừng. Vào nhà vệ sinh anh thả Châu xuống.
– Em đừng ngồi xuống bồn nhé.
– Chứ ngồi đâu?
Tuấn Khôi ngồi lên bồn chỉa cặc lên trần.
– Ngồi lên anh đi.
– Anh hư quá.
Bảo Châu dạng chân ngồi lên đầu khấc Tuấn Khôi và đáp xuống từ từ. Lúc mới đâm vào Châu lại cảm giác đau buốt nhưng vẫn cố chịu.
Bảo Châu câu lấy cổ Tuấn Khôi và chủ động làm động tác thụt dầu trên người anh.
– Ứ…ứ…ứ…sâu chết em mất.
– Khít quá….anh sướng chết mất…vợ ơi nhanh hơn nhé.
– Ai vợ anh cơ chứ…a…a…a…
* Phạch phạch phạch.*
Bảo Châu nhún nhanh theo ý Tuấn Khôi.
– Anh ơi em buồn tè nữa rồi….á…á….
– Em cứ tè đi…hơ…hơ..
– Ngại lắm em không tè đâu.
Tuấn Khôi bóp chặc mông Bảo Châu và ngã lưng ra thành bồn gồng cơ chân nắc lia lịa.
– Chồng….chồng ơi….sao anh ác thế….á….aaaa….aa…á….
Bảo Châu không nín được nữa cô nàng nhỏm mông lên, cặc Tuấn Khôi vừa duột ra cũng là lúc nàng bắn nước đái vãi lên chân đùi và cả bụng Tuấn Khôi. Tè xong cô nàng ngồi bệt xuống ngã vào lòng Khôi rồi giật giật thở không ra hơi.
– Chồng ơi…em lên đỉnh rồi…
– Nhưng anh chưa…
– Hả?…huhu tha cho vợ đi…
– Không đâu nhé…
Tuấn Khôi ôm Bảo Châu ngồi dậy. Anh đẩy Bảo Châu chống hai tay lên tường. Anh bám hông kéo cô thụt mông ra. Tuấn Khôi thèm thuồng đút cặc vào cái lồn sưng tấy của Bảo Châu. Tuấn Khôi dập một cách mãnh liệt.
– Chết mất thế này siết quá…aaaa…anh muốn ra…
– Đừng bắn vào trong em…
Tuấn Khôi gồng cơ mông nắc liên hồi mạnh bạo vào lồn Bảo Châu. Cảm giác được mình sắp bắn. Tuấn Khôi kéo nhanh ra bắn tinh trùng đặc sệt và rất nhiều lên bờ mông to trắng mịn của Châu.
Bảo Châu đứng quay người lại ôm lấy Tuấn Khôi rồi cả hai ôm hôn nhau đầy tình cảm.
Bảo Châu thả môi Tuấn Khôi ra và nói.
– Đấy nhé. Bây giờ em là của anh rồi đấy.
– Anh yêu em…
Tuấn Khôi mở cái vòi sen rồi cả hai ôm hôn nhau dưới những tia nước.
Kể từ đó. Vì bị ông Phước nắm chui nên con bé Châu bị ông ta coi như búp bê tình dục. Bất kể khi nào ông cao hứng đều bắt cô phục vụ. Thế nhưng ông ta vẫn còn tí tính người. Vì Bảo Châu không cho ông ta địt vào âm đạo. Nên ông ta chấp nhận chơi lỗ nhị hoặc được Châu chăm sóc bằng miệng. Cái giường quen thuộc ở nhà riêng lại như xưa thường xuyên là nơi âu yếm của hai thầy trò.
Được nước ông ta lại làm tới. Hôm nay lúc đang học. Ông Phước lên tận lớp tìm Châu với lý do cần nói chuyện riêng. Ông ta lôi Bảo Châu xuống một cái kho dụng cụ. Ông thừa biết trong khung giờ này sẽ không ai cần đến dụng cụ nên mới dám kéo Châu xuống để thỏa mãn cơn dâm dục.
– Thầy làm nhanh giúp em. Không mọi người sẽ hỏi nhiều.
– Thầy biết rồi.
Bảo Châu chống tay lên tường đưa mông về phía ông ấy. Ông Phước kéo tuột quần Bảo Châu xuống. Ông tách hai chân con bé ra và liếm láp cái khe âm đạo và hậu môn con bé ướt đẫm. Xong ông tự tuột quần xuống. Ông sóc sóc con cặc cứng lên. Ông định đút ngay vào lỗ nhị Bảo Châu nhưng bị con bé ngăn lại.
– Dùng bao đi.
– Thầy hết rồi.
– Thế thì hôm nay không được.
Thấy nói láo không được. Ông Phước lấy cái bao cao su Feelex trong ví ra đeo vào. Ông nhanh nhẹn đâm vào lỗ nhị con bé và chồm đưa tay lên ngực. Ông vừa bóp vú vừa nắc liên tục. Bảo Châu cắn chặc môi kiềm nén khi ông Phước bất ngờ đưa một tay xuống xoa cái hột le con bé. Hai chân Bảo Châu run rẫy muốn quỵ. Cũng may do làm liên tục nên ông cũng bắt đầu yếu dần. Hôm nay chỉ mới được 10 phút ông Phước đã xuất tinh.
Bảo Châu kéo quần lên bước ra ngoài chỉnh tóc rồi bước lên lớp trong sự ê ẩm bờ mông.
Ông Phước cũng hớn hở đi ra ngoài làm việc.
– Anh và cái cô Mỹ Ngọc đó thế nào rồi?
– Người ta chỉ lo cho công việc và vui vẻ bên cái thằng Khánh Duy chết bầm đó.
– Haha…vậy là anh không có cửa nhỉ. ( Quyên đang nằm vuốt ve cái ngực vạm vỡ của Lý Đạt.)
– Cũng có thể. Nhưng anh không bỏ cuộc thế đâu.
– Em nghĩ anh xem cô ta cũng như em lúc xưa thôi. Vẻ ngoài xinh đẹp, thân hình bốc lửa, anh gạ gẫm để được lên giường rồi lại tẻ nhạt và bỏ rơi.
– Này đừng nói anh như một thằng sở khanh thế cô bé. ( Lý Đạt vuốt má Quyên.)
– Em chỉ nói đúng thôi. Anh chỉ muốn sướng con cặc này. ( Quyên đưa tay xuống nắm lấy thằng cu bóp mạnh.)
– Em vẫn đẹp lắm Quyên à.
Lý Đạt hôn lên môi người yêu cũ và vứt cái chăn ra. Anh gác một chân của cô gái lên người, cả hai nằm nghiêng hướng vào nhau. Tay Quyên đưa xuống chỉnh con cặc đâm vào lồn mình.
– Không đeo bao sao?
– Em muốn tận hưởng nó, em muốn tinh trùng của anh.
– Em không sợ có thai?
– Hôm nay ngày an toàn anh yên tâm.
– Thế thì anh cho em biết mùi.
Lý Đạt đưa tay bấu mạnh vào mông bạn gái cũ rồi dập tới tấp.
– Thầy còn không mau ra đi chứ. ( Bảo Châu đang nằm trên giường banh chân ra cho ông Phước cạ thân cặc vào khe bím.)
– Sắp rồi. Mà hình như bím em có gì thay đổi nhỉ?
– Làm gì có chuyện thay đổi?
– Thầy rành cái âm đạo của em hơn em tưởng đấy.
– Đừng nói những lời lẽ đó. Lẹ đi tôi còn về.
Ông Phước đớp lấy môi Bảo Châu để nút lưỡi.
– Áaaa…ơ…á…ớ…ớ… chậm thôi chậm thôi tên sở khanh này….
– Muốn anh tha sao? Đâu có dễ hờ…hờ…
– Hơ…hơ…em cũng sướng mà đúng không? Bảo Châu nói thầy nghe đi.
– Không đời nào…á…aaaa…chậm thôi đau chết được…
– Đau sướng à hahaha…
– Bệnh hoạn.
– Aaaaa thầy ra…thầy raaa…
Ông Phước bắn tinh nhầy nhụa lên bụng con bé Châu.
Bảo Châu đẩy ông ta lăn xuống người mình rồi vào nhà tắm, tắm rửa thay đồ chỉnh chu mang cái túi xách lên vai để đi về. Mở điện thoại thấy Tuấn Khôi gọi gần 10 cuộc. Cô quay qua nhìn ông Phước nằm một đống ngủ kho kho. Bảo Châu bước xuống nhà ra ngoài cổng gọi cho Tuấn Khôi.
– Alo sao anh gọi em không được?
– À dạ em có tí chuyện cần làm trong trường.
– Vậy anh đến đón em đi ăn nhé.
– Dạ em đang về nhà có gì em gọi anh nhé.
– Ờ thế cũng được.
Cùng lúc này tình cờ Lý Đạt chở cô người yêu cũ ngang qua.
– Ủa đó là con nhỏ Bảo Châu đúng không anh?
– Ờ đúng nó rồi. Nó đứng đó làm gì nhỉ?
– Nó cũng xinh đẹp quá chừng sao anh không thích nó. Dáng nó còn ngon hơn con nhỏ Ngọc.
– Anh không ưa tính của nó. Nhưng giờ nó thay đổi rồi nhìn cũng ngon.
– Này tên sở khanh lại muốn ăn nó nữa à.
– Cái gì ngon mà không thèm haha.
– Khốn khiếp.
– Em dạo này bận bịu nhỉ?
– Dạ tại em cũng cố gắng để được thể hiện bản thân nhiều hơn. Không có nhiều thời gian cho anh. Em xin lỗi nhé.
– Sao em lại xin lỗi anh chứ? Anh hiểu mà.
– Hôm nay em hơi mệt nên ăn xong anh đưa em về nhé.
– Ừm! Em ăn nốt đi. Anh thấy em dạo này có vẻ ốm.
– Không có đâu. Tại hôm nay em mệt nên nhìn em thế thôi.
Cả hai ăn uống xong thì Tuấn Khôi chở Bảo Châu về nhà cho cô nghỉ.
– Anh vào nhà một lát được chứ?
– Dạ được.
Vào trong Bảo Châu liền vào phòng nằm trên giường. Tuấn Khôi thấy người yêu uể oải nên đưa tay lên trán xem thử.
– Em sốt rồi đây này. Để anh đi mua thuốc cho em.
– Thôi không cần đâu anh. Em say nắng thôi. Nằm xíu là khỏe thôi.
– Thôi em ngủ đi.
– Dạ!
Tuấn khôi quan tâm ngồi đó canh Bảo Châu ngủ vì sợ cô cần gì mà mệt lại không làm được.
Trong cơn mê man ngủ Bảo Châu mơ thấy bản thân đang cùng thầy Phước ân ân ái ái ngay tại chiếc giường của mình. Trong giấc mơ Châu thấy mình đã chấp nhận cho lão già đó đâm cặc vào âm đạo nắc thỏa thích. Cô nàng giật mình, cả người nóng rang ướt đẫm mồ hổi. Trên trán đang được chườm khăn. Nhìn qua thấy Tuấn Khôi đang ngủ bên cạnh. Nhìn anh ấy Bảo Châu lại cảm thấy bản thân mình dơ bẩn và tệ hại.
– Alo Ngọc. Anh có một dự án phim ngắn 1 tập muốn mời em tham gia cùng. Lịch trình em còn nhiều không?
– Dạ dạo này dự án em cũng ít. Hay mình gặp nhau nói chuyện rõ hơn nhé anh.
– Oke vậy ngay bây giờ em có rảnh không?
– Dạ có ạ. Anh muốn gặp ngay bây giờ ạ.
– Đúng rồi em. Anh cũng có việc gần quán cũ nè em ra nha.
– Dạ để em chạy qua.
Một lát sau Mỹ Ngọc đến nơi gặp Khánh Duy.
– Nếu có thể tham gia thì anh sẽ nói với đạo diễn. Tại anh thấy vai này rất hợp với em. Với lại lịch quay một tuần 2 buổi thôi. Em ok chứ?
– Dạ nếu thế thì được anh. Nhưng mà em có cần phải cast gì không ạ?
– Không cần đâu. Anh đưa vào là sẽ được thôi.
– Thế thì phải phiền đến anh rồi ạ.
– Không sao đâu. Tại anh biết năng lực của em mà.
– Nhưng mà phim chủ đề gì thế anh?
– À chủ đề tình đầu em ạ.
– Tình đầu á. Nghe cũng hay. Nhưng anh có đóng không ạ.
– Có chứ. Anh là vai chính mà. Còn em sẽ là nữ chính.
– Thật ạ?
– Đúng. Với một điều nữa anh muốn nói với em. Là vì ở tập phim lúc trước của anh với em đó. Phim đó đang hot. Giờ anh ra phim ngắn cùng em. Nhà báo sẽ rộ lên tin về anh và em cho xem. Lúc đó tên tuổi em sẽ nổi hơn.
– Nhưng mà…như thế cũng được ạ.
– Được chứ. Anh có quen nhiều bên biên soạn báo lắm. Nên chuyện này trong tầm tay anh.
– Dạ…vậy em cảm ơn anh nhiều ạ.
– Chốt thế nhé. Ngày mai anh sẽ cho em tham khảo kịch bản.
– Dạ vâng.
– Nghe bảo ông dạo này đang cặp kè gái trẻ nhỉ?
– Bà đừng có nói bậy. Mà cho dù có thì sao?
– Ông nên nhớ tôi và ông vẫn chưa li dị. Nếu có chuyện đó ông đừng trách tôi.
– Bà nực cười thật. Tôi và bà bây giờ chỉ là danh nghĩa thôi.
– Danh nghĩa thì vẫn là vợ chồng. À mà này thằng Phú tài xế từ nay là tài xế riêng của tôi. Nên nó sẽ không còn bổn phận đưa rước ông nữa.
– Được thôi tôi biết lái xe nên không cần đâu. Cũng lâu nay rồi tôi chả còn dùng nó. Tôi còn định đuổi việc nó đấy chứ. Bà thích thì cứ giữ lại.
Cuộc nói chuyện không mấy hòa nhã của ông Phước và vợ là bà Đào.
Nói chuyện xong ông Phước bỏ đi ra khỏi nhà. Vừa đi ra cổng ông gặp thằng Phú tài xế riêng.
– Từ nay mày là người của bả. Đừng đòi lương tao. ( Ông Phước nói chuyện có phần tức)
– Dạ!
Ông Phước vừa lái xe ra khỏi nhà thằng Phú bước vào Gara xe. Nghe tiếng xe chạy bà Đào cũng ra ngoài gara mở cửa đi vào rồi đóng lại.
– Ông ấy đi chưa bà chủ? ( Thằng Phú hỏi dò.)
– Rồi. Chắc là đi qua con đỉ cái đó rồi.
– Ơ kia sao bà nặng lời vậy?
– Tại vì con cũng là đỉ đực của bà mà.
Cả hai nhìn nhau cười nham nhở. Thằng Phú tháo dây nịt tuột cái quần tây xuống. Bà Đào thích ra mặt đi lại gần.
Tay bà đặt lên cái nhô nhô ở quần nhỏ xoa xoa.
– Đào nhớ Phú quá trời.
– Nhớ nhiều không?
– Nhiều lắm. Nhớ con chim của Phú nữa.
Bà Đào kéo quần lót xuống để con cặc đang cương dần lọt ra ngoài. Bà Đào sóc liên tục. Bà kéo cái áo sơ mi thằng Phú cao lên để liếm cái múi bụng của nó. Thằng Phú đặt tay lên khuôn mặt bà Đào và khen.
– Da mặt của bà vẫn căng mịn quá nhỉ. Nhìn trẻ trung lắm.
– Nhờ uống tinh trùng của Phú đấy. ( Bà Đào trêu ghẹo.)
Thật ra ở cái tuổi 40 bà Đào vẫn giữ được cái vẻ trẻ trung như tuổi 27 28 là vì bà rất chăm chút cho da dẻ. Ở nhà có cả một cái phòng tập riêng cho bả. Hết tập thể dục rồi lại đi spa. Bởi thế mới hiểu sao thằng Phú đến với bả ngoài vì tiền ra còn có sự ham muốn với bà ấy.
Bà Đào liếm từ bụng rồi quỳ xuống dưới háng thằng tài xế của mình. Bà đưa lưỡi liếm láp toàn thân dương vật của phi công trẻ. Hai hòn bi bị cái lưỡi bà đảo đến tê liệt. Cái đôi môi căng mọng nhờ đi bơm của bà quả là có tác dụng. Bà ngậm mút dương vật bằng cái đôi môi gợi cảm ấy khiến thằng Phú phải mê đắm mê đuối. Cũng cái môi đó mà trong thằng Phú lực lưỡng thế cũng hóa bún thiu.
– Hờ…hờ….
– Sướng lắm đúng không? ( Bà Đào nhả cặc ra ghẹo.)
– Sướng chết đi được.
Bà Đào vui lên phấn khởi. Bà ta mút nhanh nhẹn * Ọt…ọt…ọt…*
– Hờ…hờ…hờ…không ổn rồi…
Bà lại nhả cặc ra tay sóc liên tục.
– Bắn vào miệng Đào đi Phú.
Thằng Phú phê quá ôm lấy đầu Bà Đào và thúc liên tục, Bà Đào ngậm cặc Phú bú sâu trọn cả con. Cặc Phú cứ ra vào liên tục sâu ngoáy cùng mới cái cách mím môi làm nó tê dại. Nước miếng chảy lắm lem hai bên mép môi và chảy xuống cằm bà Đào. Nhìn cái cảnh bấy giờ không biết ai mới là chủ ai là tớ đây nữa. Chẳng mấy chốc nó rùng mình xuất tinh đầy ụ vào trong họng bà Đào.
Bà Đào nút nút tinh bên trong cái khe đầu khấc. Cặc Phú giật giật rồi im re trong miệng bả. Bà Đào kéo cặc ra khỏi miệng và liếm thêm vài cái mới tha cho anh chàng phi công.
– Hôm nay hơi ngấy đấy nhé. Tiền nè ăn đồ bổ vào. ( Bà Đào vừa nói vừa lấy tiền ở trong túi quần ra đưa cho Phú một xấp dày.)
– Cảm ơn bà chủ. ( Phú khum xuống hôn lên má bà Đào rồi mặc quần lại mở cửa gara bước ra ngoài.)
Hôm sau Ngọc và Khánh Duy lại gặp nhau ở quán nước cũ để trao đổi.
Nhưng hôm nay Khánh Duy lạ lắm. Anh thay đổi cư xử với Ngọc. Bình thường anh đều có khoảng cách. Nhưng hôm nay anh cứ sáp vào con bé.
– Đây em đọc kịch bản đi. ( Khánh Duy khiến Mỹ Ngọc bất ngờ vì thay vì ngồi đối diện thì Khánh Duy lại ngồi cạnh bên cô nàng trên một cái ghế sofa dài.)
– À dạ. ( Mỹ Ngọc nhận kịch bản và đọc sơ qua.)
Trong lúc Mỹ Ngọc xem kịch bản thì Khánh Duy cứ chăm chú nhìn cô nàng bằng ánh mắt si mê khiến con bé cứ bị sượng sượng.
– Lại cảnh hôn á. ( Mỹ Ngọc bất giác hỏi.)
– Sao thế. Em thấy không ổn sao?
– À dạ không có. Tại vì cảnh hôn trước nó còn làm cho em ngại đến giờ.
– Cố lên em dù gì mình cũng từng đóng cảnh ấy rồi. Nên là cứ bình thường thôi em.
– Dạ em biết thế nhưng em vẫn ngại ngại làm sao ấy.
Chợt Khánh Duy vô tư nắm lấy tay Ngọc.
– Em vẫn còn chưa cởi mở với anh à.
Cái nắm tay khiến Mỹ Ngọc ngại ngùng rụt tay về.
– À…dạ…chắc là như vậy. À mà anh để em về đọc kịch bản lại nha. Tại em sắp có tiết ở trường rồi ạ em về trước. ( Mỹ Ngọc gấp gáp đứng dậy bỏ đồ vào túi rồi đi về.)
– Mẹ ạ. Con muốn sống ở Việt Nam.
– Ba con bảo bên đó con đang yêu con bé nào đúng không?
– Dạ!
– Vậy đó là lý do để con ở lại.
– Dạ đúng thưa mẹ.
– Mẹ sẽ không cấm con yêu ai. Nhưng mẹ muốn con phải về đây để hoàn thành xong học kì cuối cùng này.
– Nhưng mà mẹ con không thể xa cô ấy.
– Tại sao?
– Con sợ yêu xa. Con sợ mất cô ấy.
– Nếu cô gái đó yêu con mẹ tin rằng vài ba tháng không là vấn đề gì. Con chỉ còn vài tháng nữa là kết thúc quá trình rồi. Không lẽ giờ con bỏ ngang sao?
– Nhưng mà mẹ. Con yêu cô ấy. Đây là lần đầu tiên con yêu một cô gái thật lòng.
– Còn con Jenny thì sao? Lúc trước con cũng bảo con yêu thật lòng. Rồi thì sao? Con làm cho người ta có thai rồi báo hại ba mẹ lo đủ thứ để yên ổn.
– Con thề với mẹ đây là tình yêu cuối cùng của con.
– Mẹ không cần biết cuối hay mấy. Mẹ chỉ cần biết hết tuần này con về lại đây cho mẹ. Học hết rồi con muốn cưới mẹ cũng chấp nhận.
– Đừng mà mẹ.
– Thôi mẹ không nói nhiều. Mẹ tắt máy đây.
Tuấn Khôi buồn bã nằm vác tay lên trán buồn rầu.
* Tiếng chuông điện thoại reo lên.*
– Dạ con nghe ba.
– Mẹ con vừa gọi cho ba. Ba nghĩ mẹ con nói đúng. Con nên về đó học cho xong đã.
– Cả ba cũng thế. Con mệt rồi con tắt máy đây.
Tuấn Khôi tắt máy rồi nằm nhắm mắt trong bực tức.
* Chuông điện thoại lại reo lên.*
– Con đã nói con không muốn về đừng ép con.
– Anh sao thế. Em đây mà.
– Ủa Châu hả anh xin lỗi. ( Tuấn Khôi ngồi dậy.)
– Anh đang có chuyện gì sao?
– À à anh không có gì? Em khỏe chưa?
– Dạ em khỏe. Anh có đang rảnh không? Qua với em nhé.
– Anh rảnh. Giờ anh qua ngay.
Tuấn Khôi nhanh nhẹn ngồi dậy sửa soạn chạy ngay qua nhà Bảo Châu.
Qua tới nơi. Bảo Châu vừa mở cửa anh đã lao đến ôm chặc lấy cô nàng.
– Này buông em ra. Em đóng cửa đã.
Tuấn Khôi thả Bảo Châu ra.
Đóng cửa xong cả hai đi lại ghế ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống Tuấn Khôi lại ôm vùi đầu vào lòng cô nàng.
– Này sao thế. Nhõng nhẽo với em thế này. ( Bảo Châu vuốt tóc Khôi.)
– Anh mệt quá.
– Nói em nghe đi.
– Ba mẹ anh muốn anh về Mỹ để học hết khóa học.
– Tốt mà. Thế bao giờ anh đi.
– Em không buồn sao? ( Tuấn Khôi ngồi nhanh dậy nhìn thẳng vào mắt Bảo Châu.)
– Có…xa anh em buồn chứ. Nhưng biết anh từ bỏ việc học em buồn hơn.
– Vậy là em cũng muốn anh đi sao?
– Ừm…nó tốt cho anh mà.
– Nhưng mình phải xa nhau tận mấy tháng đấy?
– Em ổn mà. Hay anh không tin em?
– Anh tin em. Nhưng anh sợ…
– Tin em thì tại sao lại còn sợ chứ. Em chờ anh được mà. Em sẽ học và làm rồi lại học. Thời gian sẽ trôi nhanh thôi chàng trai của em ạ.
Tuấn Khôi đứng dậy đi về phía cửa sổ đứng trầm tư.
Suy nghĩ một lúc anh quay lại nhìn bạn gái.
– Em đợi anh nhé!
– Dạ! ( Bảo Chậu mĩm cười nhìn anh ân cần.)
Tuấn Khôi tiến lại ôm lấy Bảo Châu vào lòng. Cả hai ôm nhau một lúc. Tuấn Khôi buông ra và hôn lên môi cô.
Bảo Châu nhắm mắt lại ôm hôn anh thắm thiết. Tuấn Khôi ngã Bảo Châu nằm ra ghế sofa. Tay anh tiếp tục đưa vào bên trong áo để sờ soạn.
Quấn quýt đến nứng, Tuấn Khôi ngồi dậy định cởi quần thì Bảo Châu ngăn lại.
– Hôm nay em mệt lắm.
Tuấn Khôi cụt hứng ngừng lại theo ý bạn gái.
Cả hai ngồi im lặng không nói với nhau câu nào. Sự im lặng đến ngượng ngùng.
Cả hai cùng đồng thanh : * Anh này.* * Em này.*
– Em nói trước đi.
– Anh nói trước đi.
– Anh chỉ muốn nói là ngày mai anh sẽ đi qua đó. Tối nay em có thể ngủ cùng anh không?
– Em sẽ đến. Em muốn nói với anh là. Dù thế nào em vẫn yêu anh. Hãy cố gắng học tập vì tương lại của mình nhé.
– Anh biết rồi. ( Tuấn Khôi mĩm cười nắm lấy tay Bảo Châu.)
– Thôi anh về nhé.
– Dạ!
Tuấn Khôi đứng dậy và ra khỏi nhà.
Một lát sau Bảo Châu cũng sửa soạn thật đẹp và đi ra ngoài.
Bảo Châu lại đến nhà riêng cùng ông Phước.
Vừa vào trong ông Phước đã mừng rỡ ôm lấy cô bé và đưa vào phòng. Cửa phòng vừa đóng lại. Ông Phước cuồng nhiệt ôm hôn và cởi đồ trên người con bé. Bảo Châu trần trụi bị ông ta đẩy nằm ra giường thỏa thích bú mút âm đạo. Bảo Châu không một cảm xúc nằm thất thần nghĩ về Tuấn Khôi.
– Mình đúng là một đứa dơ bẩn. Tại sao mình có thể đối xử như thế với một người yêu mình như thế chứ. Mình có xứng đáng nhận được tình cảm đó không.
Nước mắt bắt đầu rơi ra từ đôi mắt buồn bã.
Ông Phước thì chỉ biết tận hưởng cái ngon ngọt của âm đạo cô gái trẻ. Chợt ông ta đưa lưỡi đâm vào lỗ âm đạo con bé.
– Aaa… ( Bảo Châu ưởn người rên lên bất giác.)
Ông Phước ngồi dậy trườn nằm lên người con bé Châu và nói.
– Có phải mày cho nó rồi không?
– Ông đang hỏi cái gì?
Ông Phước bóp cổ Bảo Châu.
– Mày trao cho nó cái mà tao khao khát rồi đúng không…con chó cái. Mày lừa tao.
Bảo Châu nắm tay ông Phước giật ra.
– Đúng…tôi trao cho anh ấy rồi. Vì tôi sợ một tên cặn bả như ông quấy bẩn.
– Mày chửi tao cặn bả ? Được mày xem tao sẽ khuấy đục con người mày như nào.
– Ông muốn gì?
Bảo Châu vừa kịp dứt câu hỏi bên dưới ông Phước kinh nghiệm không cần dùng tay mà cũng có thể một phát cắm dương vật vào âm đạo Bảo Châu.
– Đồ khốn…ông làm cái quái gì vậy. Thả tôi ra. Lấy nó ra khỏi người tôi. ( Bảo Châu gào lên tức tưởi vừa khóc vừa cào cấu ông Phước.)
Mặc kệ Bảo Châu ông Phước như một con trâu điên. Ông ta mạnh bạo dập rung cả giường cành cạch.
– Thả tôi ra…thả ra đi…mà….sao lại làm thế với tôi. ( Bảo Châu đấm những cú yếu ớt, bất lực khóc và tiếng hét yếu dần.)
Ông Phước ngưng lại nhưng vẫn cắm cặc vào trong tử cung Bảo Châu.
– Tha cho tôi đi…xin ông…
– Tha sao? Mày còn nợ tao nhiều lắm. Là do tao còn một tí tính người nên muốn mày toàn tâm toàn ý trao cho tao. Tao cũng yêu mày nên không cưỡng bức mày, tại sao mày lại trao cho thằng ranh con đó. Tao chưa cho mày đủ nhiều sao hảaaaa.
Ông Phước tức giận nằm đè liếm láp khắp cổ Bảo Châu. Mông vẫn không ngừng nắc mạnh bạo…
* Phạch phạch….*
Tiếng da thịt cả hai va vào nhau trong những cú nắc khiến trái tim Bảo Châu như muốn vỡ ra.
Bảo Châu không vùng vẫy nữa bất lực nằm yên như một khúc gỗ.
– Làm ơn. Đừng thả thứ đó vào bên trong tôi.
Ông Phước tuy tức giận nhưng vẫn còn một chút tình cảm dành cho Bảo Châu. Nhìn thấy cô học trò như thế ông cũng không còn hứng, ông rút cặc ra và bước xuống giường.
– Em đi đi. Xin lỗi vì đã trở nên như thế.
Bảo Châu bất ngờ không tin những gì mình vừa nghe. Con bé quay qua nhìn ông Phước đang hiện lên vẻ mặt buồn bã bước ra khỏi phòng.
Một điều hy hữu mà Bảo Châu không thể ngờ. Đúng ông Phước rất muốn chiếm đoạt cô. Thế nhưng trong thâm tâm ông ấy thật sự có tình yêu chứ không đơn thuần là ham muốn xác thịt. Sau khi làm những chuyện đó với cô nàng. Ông Phước mới nhận ra thật sự khi làm nó ông không thấy bản thân sung sướng và thỏa mãn. Ông đang cảm thấy một chút gì đó đau lòng vì ông biết Bảo Châu đã không còn gì tình cảm với ông như xưa.
Bảo Châu ngồi dậy bước vào nhà tắm để gột rửa hết những gì vừa trải qua. Bước ra ngoài và xuống phòng khách. Bảo Châu nhìn thấy ông Phước đang ngồi thẩn thờ ở chiếc sofa. Cô nhìn ông rồi bỏ đi.
Châu không về nhà mà chạy thẳng qua villa của Tuấn Khôi. Cô đứng ở cổng điện mãi mà Tuấn Khôi không bắt máy. Phải đến một lát sau anh mới chạy xe về và mở cửa đưa Bảo Châu vào trong. Vào trong Bảo Châu chủ động ôm lấy Tuấn Khôi hôn ngấu nghiếng.
– Em sao vậy? ( Tuấn Khôi đẩy cô nàng ra hỏi.)
– Em sẽ rất nhớ anh. Em yêu anh. Em sợ mất anh lắm.
Thế là cả hai lại lao vào nhau quấn quýt. Từng cái quấn chiếc áo được cởi ra lần lượt. Tuấn Khôi ngồi lên chiếc sofa banh rộng hai chân khi cô nàng đang quỳ dưới đất ở giữa háng anh bú mút dương vật say mê. Bú đến khi dương vật cứng lên gân guốc. Bảo Châu đứng dậy quay lưng về phía bạn trai và ngồi lên dương vật anh đâm sâu dần. Hai tay Bảo Châu đặt lên hai đùi Tuấn Khôi và nhún nhanh nhẹn. Tuấn Khôi ôm lấy Bảo Châu từ sau xoa nắn hai bên vú và hôn lên vai gáy.
Bảo Châu quay mặt ra sau đón nhận đôi môi của bạn trai. Cứ thế cả hai làm tình bên ngoài phòng khách. Tuấn Khôi đứng lên quay Bảo Châu vào Sofa đẩy cô nàng cắm đầu xuống ghế chổng mông lên chuyển thế doggy. Bám lấy hông,Tuấn Khôi dập một cách mất kiểm soát.
– Á…a..a…a…
Bảo Châu rên thảm thiết vì cơn sướng dồn dập.
Cái bờ mông to nẩy lên theo từng cú nắc. Âm đạo Châu quá khít khiến Tuấn Khôi không thể kiểm soát mà xuất tinh vào trong âm đạo. Dương vật Khôi giật liên tục đến khi tàn cơn sướng anh mới rút ra.
Tuấn Khôi nằm lên ghế sofa, Bảo Châu nằm trên người anh và cả hai chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau Bảo Châu tiễn bạn trai về Mỹ rồi lê thân về trọ cô đơn một mình.
Tập 9 : Khó khăn và tai tiếng.
1 tháng sau…
– Em có giữ sức khỏe tốt không đấy?
– Em có mà. Anh đừng lo nha.
– Sao không lo được. Anh có bên cạnh em đâu. Sợ em nhớ anh ăn không ngon ngủ không yên rồi mất sức.
– Hứ đừng có mà ảo tưởng. Lo học cho tôi nhờ. Anh ở đây tôi mới mất sức á.
– Tại sao?
– Anh cứ quần tôi thì sao mà không mất sức.
– Vậy thì lo tận hưởng những tháng ngày trong trẻo đi. Đợi tui về khuấy đục.
– Ghê quá đi. Thôi em ngủ nhé. Anh lo mà sửa soạn đi học đi đó.
– Vâng cục cưng. Em ngủ ngon nhé. Yêu em!
– Dạ yêu anh!
Cuộc gọi điện thoại ngắn cho nhau trước khi ngủ của cặp đôi đang yêu xa. Bảo Châu và Tuấn Khôi. Lúc em ngủ cũng là lúc anh đón chào ngày mới.
1 tuần tiếp theo…
Lúc này Bảo Châu đã là thành viên của LĐN nhờ Mỹ Ngọc giới thiệu vào. Bảo Châu sau khi thoát ông Phước cũng sống một cuộc sống an yên hơn.
– Bảo Châu. Thầy Phước tìm em đấy. ( Thầy Long nói.)
Bảo Châu nhìn ra ngoài cửa thấy thầy Phước đứng đợi. Con bé bước ra.
– Thầy tìm em ạ!
– Ừm. Mình nói chuyện riêng một lát nhé.
– Dạ!
Cả hai cùng nhau đi lên sân thượng của trường để nói chuyện riêng.
Lúc này trên sân thượng có một cặp nam nữ đang nép bên trong cái chổ phơi phục trang trên sân thượng để hú hí.
Cả hai chui vào giữa những sào đồ nên từ ngoài nhìn vào chả ai thấy được. Lúc này cô gái đang quỳ dưới chân chàng trai để mút chim.
– Hờ…hờ…sâu hơn đi bé…
Cô gái ngậm nút sâu hơn để thỏa mãn chàng trai.
– Cho anh bắn vào miệng em nhé!
Chàng trai vịn đầu cô nàng lại rồi nắc nhanh nhẹn vào miệng cô. Tầm 15 giây anh bắn tinh điên cuồng trôi vào cổ họng cô nàng. Xong việc cả hai định đi xuống thì nghe tiếng bước chân nên nép vào. Nhìn lén ra thì thấy thầy Phước à Bảo Châu. Cả hai lén nghe hai thầy trò nói gì.
– Dạo này em sống tốt nhỉ? ( Thầy Phước hỏi.)
– Dạ cũng may mắn là em hòa nhập tốt.
– Em có hối hận vì đã không chọn cuộc sống này sớm hơn không?
– Không? Em nghĩ mình may mắn. Vì quá khứ cho em nhiều thứ để ngày hôm nay em hiểu bình yên là gì?
– Ý em là lúc trước em không bình yên khi bên thầy sao?
– Chuyện qua rồi. Bây giờ nó là quá khứ mà em muốn quên đi.
– Em tuyệt tình thật. Em biết không? Thầy đã yêu em cho đến bây giờ.
– Em và thầy là không thể.
– Thầy biết chứ. Thầy đã hối hận khi đưa em đến để gặp XLee và có cuộc gặp gỡ định mệnh đó. Đáng lý thầy nên ngăn em gặp anh ta vào cái đêm đó.
– Đó là số trời.
– Em đã từng có tình cảm với thầy chứ?
Bảo Châu im lặng không trả lời. Vì chính bản thân cô cũng không biết.
– Em không thể trả lời sao? Em đã từng yêu thầy đúng không?
– Thầy đừng hỏi chuyện này nữa. Em về lớp đây ạ.
Nói xong Bảo Châu quay đi. Ông Phước chạy nhanh ôm lấy Bảo Châu lại.
– Đừng Châu. Thầy nhớ em lắm.
– Thầy buông em ra đi. Ai đó thấy thì tệ lắm.
Ông Phước dần buông ra. Cô nàng đi nhanh xuống. Ông Phước thở dài rồi cũng đi. Lúc này cặp trai gái bước ra trên tay là cái điện thoại.
– Má…em thấy gì không? Anh nghi đâu có sai. ( Chàng trai )
– Thì ra lúc trước ông Phước với con Châu có chuyện tình cảm thật. ( Cô gái nói.)
Về phía Mỹ Ngọc. Cô nàng cũng đang bước vào những buổi quay cuối cùng trong dự án phim của Khánh Duy. Hôm nay đến ngày quay cảnh thân mật mà cô nàng e ngại. Nội dung của tập này là cả hai cùng nhau đón sinh nhật tại một khách sạn thơ mộng. Cặp đôi cùng nhau nhâm nhi một chút men say và cuốn vào nhau. Lúc đầu Mỹ Ngọc cứ nghĩ chỉ là ngồi và hôn nhau bình thường thôi. Chợt đạo diễn cho vào cảnh Khánh Duy bế Mỹ Ngọc vào phòng.
– Ủa em tưởng chỉ hôn ở đây luôn ạ?
– Không bé. Cảnh này chàng trai bế cô gái vào phòng và trao nhau lần đầu. ( Đạo diễn nói )
– Sao chứ? Trong kịch bản đâu có thế? ( Mỹ Ngọc ngạc nhiên.)
– Sao lại không? Em đã đọc kỹ kịch bản chưa?
– Đây anh xem. Trong kịch bản chỉ là trao nhau nụ hôn lần đầu.
– Em xem kịch bản của mọi người nè. Nụ hôn, lần đầu. Tóm lại là nụ hôn đầu và lần đầu.
– Gì chứ?
– Sao? em không muốn quay à. Em quay cảnh này gần cuối rồi đó.
– Thôi ráng lên em. Không sao đâu. ( Khánh Duy trấn an.)
– Nhưng mà em chưa chuẩn bị tâm lý.
– Anh sẽ giúp em yên tâm.
– Bên trong set up xong hết rồi. Hai đứa bắt đầu đi. ( Đạo diễn.)
Tuy hơi lo sợ nhưng Mỹ Ngọc vẫn nhập tâm diễn cảnh hôn cùng Khánh Duy ngoài phòng khách. Anh chàng đưa lưỡi qua xoắn lấy lưỡi Mỹ Ngọc. Tuy ngại ngùng nhưng cô muốn quay thật tốt chứ không lặp lại nhiều lần. Cả hai hôn nhau cuồng nhiệt. Khánh Duy đứng dậy bế Mỹ Ngọc vào phòng.
– Cắt. Tốt lắm. Rồi hai bạn chỉ đạo diễn xuất thị phạm cho hai diễn viên cảnh tiếp theo giúp anh.
Hai chỉ đạo diễn xuất bước ra một nam một nữ. Hai người nhập vai. Người nam nằm đè lên người nữ và bắt đầu hôn lên cổ, vừa hôn vừa tháo cái nơ áo của nữ kéo áo xuống.
Mỹ Ngọc đứng bên ngoài xem mà há mồm lên lo lắng. Một lát nữa cô sẽ đóng cảnh này.
– Cắt tốt lắm. Rồi diễn viên chuẩn bị.
Cả hai vào vị trí chờ chỉ đạo của đạo diễn. Mỹ Ngọc người đẫm mồ hôi vì lo lắng.
– Âm thanh, ánh sáng, máy chuẩn bị. Diễn viên. 1 2 3 diễn.
Nghe khẩu hiệu. Khánh Duy bế Mỹ Ngọc đi về phía giường. Anh đặt Mỹ Ngọc nằm xuống và tiếp tục hôn lên môi. Khanh Duy bắt đầu bước lên giường nằm đè lên Mỹ Ngọc. Cô nàng nhắm đôi mắt lai hôn Khánh Duy.
Khánh Duy kéo chăn che lại và bắt đầu hôn xuống cổ và cởi nơ áo Mỹ Ngọc. Chợt lúc này Mỹ Ngọc cảm nhận được thứ gì đó đang cộm cộm ngay mu bím. Khánh Duy cứ thế mà hôn hít làn da mượt mà của Mỹ Ngọc.
– Cắt…
Mỹ Ngọc vẫn còn chưa bình tĩnh với những gì vừa diễn ra. Trong đầu cô nàng luôn suy nghĩ đến cái gì đã cộm vào người mình. Nàng nhìn Khánh Duy với cảm xúc kì lạ. Ngọc tự hỏi có khi nào Khánh Duy đã nổi hứng khi diễn cảnh đó hay không.
– Em ổn chứ? ( Khánh Duy hỏi thăm Mỹ Ngọc.)
– Dạ…dạ…em ok.
– Diễn viên chuẩn bị quay lại lần 2 nhé. Cảnh lúc nãy Mỹ Ngọc. Em đừng mở mắt ra, hay lo lắng gương mặt em sẽ bị sượng. Hai đứa giúp anh nhé.
Và lần hai cảnh ân ái đó lại bắt đầu. Lần này Mỹ Ngọc nhập tâm hết sức có thể. Nhưng rồi lại bị phân tâm bởi cái cứng cứng phía dưới chạm vào người. Và cứ thế là quay tiếp lần 3 lần 4…
Và đến lần thứ 8. Lần này Khánh Duy còn bạo gan hơn. Anh ta tách hai chân Mỹ Ngọc ra và nằm lọt vào giữa háng. Lúc này cái thanh cộm đó trực tiếp áp vào trọn bím Mỹ Ngọc. Cô nàng dường như đã biết được cái thứ đó là gì. Cô nàng run lẩy bẩy nhưng cố trấn an. Khánh Duy thấy Mỹ Ngoc vẫn đang nhập vai anh ta càng bạo hơn. Phần dưới Khánh Duy bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng cạ cây hàng của mình vào bím cô nàng. Mỹ Ngọc bị cạ cảm thấy tuy kích thích nhưng có phần khó chịu. Cái hột le của cô nàng liên tục bị va chạm, khiến cô nàng có phần hứng thú. Nhưng Mỹ Ngọc không phải là người dễ dãi. Cô nàng đưa tay xuống đẩy hông Khánh Duy cao lên để không chạm vào chổ đó của mình nữa. Khánh Duy biết Mỹ Ngọc đã nhận ra trò của mình nên dừng lại. Cũng may lần thứ 8 này cả hai đã diễn đúng ý đạo diễn nên đã hoàn thành buổi quay hôm nay.
Về nhà. Mỹ Ngọc vẫn chưa hết nghĩ ngợi về chuyện vừa rồi. Mỹ Ngọc cảm thấy vừa ngại vừa sợ khi mà Khánh Duy làm chuyện kì cục đó với mình.
– Mình nghĩ quá hay sao nhỉ? Chỉ là nhập vai thôi mà? Nhưng mà anh ấy cứng lên và cố ý cạ mình? Chết thật, không lẽ anh ấy cố tình…không không thể có chuyện đó…aaaa khó chịu quá.
Sáng hôm sau Bảo Châu vừa vào lớp thì Mỹ Ngọc nắm tay kéo đi ra một góc.
– Có chuyện gì vậy Ngọc? ( Bảo Châu thắc mắc hỏi.)
– Châu xem video này đi. ( Mỹ Ngọc đưa màn hình điện thoại cho Bảo Châu xem.)
Bảo Châu hoảng hốt khi clip đó là clip quay lại cuộc nói chuyện giữa Bảo Châu và thầy Phước trên sân thượng.
– Ở đâu mà Ngọc có clip này vậy?
– Ngọc không biểt có một tài khoản mail lạ gửi cho mọi người trong lớp mình.
– Cả lớp á?
– Ừm. Thầy Long đang tìm người gửi và giải quyết. Thầy đã cảnh cáo mọi người không được phát tán clip. Châu đừng lo nha.
– Chết mất. Nếu lộ ra thì phải làm sao đây?
Lúc này ở nhà bà Đào đưa đoạn clip cho ông Phước xem.
– Ông xem đi. Ông hay thật, cặp kè với con bé học trò mà để cho ai cũng biết thế này à?
– Tại sao bà có clip này?
– Một người lạ gửi mail công việc cho tôi. Ông khôn hồn mà giải quyết cho rõ chuyện này. Không thì đừng trách.
Tai họa lại ập vào Bảo Châu khiến con bé rơi vào khủng hoảng.
– Châu hả đến gặp thầy. ( Thầy Phước nhắn tin cho Bảo Châu.)
Một lát sau Bảo Châu đến nhà riêng để gặp ông Phước.
– Thầy vui lòng chưa. Hả? Tại sao thầy cứ biến cuộc sống tôi rơi vào bế tắc thế này?
– Thầy đâu có muốn. Clip đó đã đến tay vợ thầy rồi đấy. Không phải em là nạn nhân.
– Nhưng thầy là người đã tạo ra tất cả. Nếu thầy chọn an yên cho cả hai thì làm sao có clip đó chứ?
– Thầy thật sự vì yêu em. Thầy nhớ em nên muốn nói chuyện với em thôi?
– Thầy yêu tôi? Thầy yêu tôi mà thầy khiến cuộc sống tôi hết lần này đến lần khác bị xáo trộn. Vậy là yêu sao hả thầy?
– Thầy xin lỗi. Nhưng chuyện bây giờ không phải là mình cãi nhau. Em và thầy nên cùng nhau giải quyết.
– Cùng nhau? Giải quyết như nào đây?
– Thầy sẽ đứng lên nói tất cả chỉ là buổi tập dượt.
– Thầy nghĩ ai sẽ tin?
– Nếu chúng ta có đồng minh.
– Đồng minh sao? Ai chứ?
– Nhóm Mỹ Ngọc. Giờ chỉ có họ mới giúp được chúng ta.
– Thầy nói xem thầy muốn làm gì?
– Em hãy nhờ mọi người viết một kịch bản tập mới cho kênh youtube, trong phần kịch bản có phân đoạn như trong clip đó. Khi đó mình sẽ bảo tất cả chỉ là diễn tập.
Bảo Châu suy nghĩ một lúc lâu.
– Thầy có chắc là cách này sẽ ổn chứ?
– Chắc chắn là như thế.
– Được rồi? Tôi sẽ nhờ họ. Và sau chuyện này tôi mong thầy cút khỏi cuộc đời tôi. Tạm biệt thầy.
– Á..á…á…ứ…cặc con to quá Phú ơi.
– To mới làm bà sướng mê chứ…
– Hư quá…bà là đồ mê cu thế sao?
– Không đúng sao? Bà chủ của con…
– Bà chỉ mê của Phú thôi…nắc mạnh hơn vào lồn bà đi Phú…ơ…ư…
Thằng Phú chiều lòng bà chủ lấy hết sức trẻ đóng vài cú cống hiến chanh chách vào cái âm đạo dâm tiện.
– Áaaa…a..a..a.a… bà sướng lồn quá Phú ơi.
Thằng Phú nhiệt huyết cặc nó không ngừng ra vào cái lồn nhớp nước nhờn. Nước lồn bà Đào chảy nhiều như thác đổ.
Lúc này ông Phước đứng bên ngoài đưa tai vào phòng nghe vợ mình rên sung sướng. Ông tức giận đập cửa.
Bà Đào và Phú giật mình mặc lại đồ ra mở cửa.
– Ông làm gì mà um sùm thế?
– Chuyện gì đang xảy ra đây? ( Ông Phước tức trợn mắt.)
– Thì ông thấy đó Ông ăn chả thì tôi ăn nem thôi.
– Bà ăn nem trong nhà không nể nang tôi sao?
– Vậy ông và con bé đó đã mang đến cho tôi phiền phức gì?
– Tất cả chỉ là hiểu lầm.
– Hiểu lầm sao? Ông đừng tưởng tôi không biết. Ông và con bé đó đã cặp nhau từ lâu rồi.
– Bàa..bà theo dõi tôi à?
– Chuyện bình thường thôi. Từ nay việc tôi tôi làm, việc ông ông làm thế thôi.
– Bà…
Không đợi ông Phước nói hết câu. Bà Đào đóng sầm cửa và bước vào tiếp tục âu yếm với trai trẻ.
Ông Phước tức đỏ mặt bỏ đi ra khỏi nhà.
Quá căm phẫn khi vợ mình bây giờ chẳng xem mình ra gì. Dám thản nhiên cắm sừng mình trước mặt.
Những cục tức đó tạo thành sự oán trách. Ông Phước dồn hết tất cả những tổn thất ông nhận lấy toàn bộ là lỗi của Bảo Châu.
Ông Phước tức vì vừa mất vợ, vừa mang tiếng cặp kè học trò mà lại không được chấm mút gì nhiều.
Về phần Bảo Châu. Cô nàng đang liên hệ cho bên phía Mỹ Ngọc cầu xin giúp đỡ. Và mọi người đã đồng ý cố gắng giúp cô qua được khó khăn này.
Bỗng một ngày mọi sự cố gắng chuẩn bị để tẩy trắng bị đổ vỡ. Thầy Phước không hiểu vì lý do gì mà lại lật kèo khó tin. Ông đã xác nhận thông tin mình và Bảo Châu từng cặp kè là sự thật. Cả trường lúc đó reo nhau nháo nhào lên.
Bảo Châu nhận một cú sốc lớn, không biết phải làm gì chỉ biết nhốt mình trong nhà không ra ngoài.
Nhưng cũng may nhà trường đã cố gắng thao túng sinh viên, không ai được phép để chuyện này lọt ra bên ngoài. Nếu không sẽ bị đuổi học ngay lập tức. Tất cả sinh viên nghe thế cũng rén nên giữ kín.
Tội nghiệp con bé Châu nó tủi thân đến mức không dám bước đến trường.
Thầy Phước biết tin con bé bỏ học liền gọi cho Bảo Châu.
Nhận được cuộc gọi từ ông Phước. Bảo Châu mặt đầy oán hận bắt máy.
– Đồ khốn khiếp. Ông gọi tôi làm gì nữa. Ông đi chết đi. Để tôi yên.
– Đừng hùng hổ. Tao mất tất cả rồi. Tao không muốn để mày nhởn nhơ nữa.
– Ý ông là sao chứ ?
– Tao muốn lấy lại những gì đã mất. Mày phải là của tao.
– Ông bị điên rồi à?
– Đúng tao điên. Nếu mày còn chống đối thì tao không ngại đưa những đoạn clip của mày ra công chúng đâu.
– Ông….ông không xóa chúng ?
– Tao đâu có ngu. Mày biết không, nó là liều thuốc của tao mỗi ngày.
– Biến thái, khốn nạn.
– Tối nay. Đến nhà riêng. Không thì đừng trách.
– Ông lại muốn gì ở tôi.
– Tao muốn mày. Không nói nhiều. Tối nay 7 giờ.
Bảo Châu tắt máy, vò đầu bứt tóc uất ức.
Đúng 7 giờ tối. Bảo Châu đến nhà riêng để gặp ông Phước.
Ông Phước ra mở cửa nhìn xung quanh xem có ai theo dõi không rồi bước vào.
Bảo Châu bước vào một bàn tiệc thịnh soạn được bày ra trước mắt.
– Ông nói lẹ đi tôi còn về.
– Đừng vội. Em ngồi xuống đi.
– Đừng làm trò nữa.
– Tao bảo mày ngồi xuống. ( Ông Phước đập tay xuống bàn thật mạnh khiến Bảo Châu sợ.)
Cô nàng ngồi xuống kiêng dè.
– Vừa ăn vừa nói sẽ hay hơn. Cứ bình tĩnh. Hôm nay tôi chả có hứng động chạm em đâu.
Nghe thế Bảo Châu cũng an tâm. Cô nàng cầm cái ly uống một tí nước cam ông Phước đã chuẩn bị cho bình tĩnh lại.
– Chuyện này nên giải quyết như thế sẽ hay hơn là cố bày trò.
– Nhưng mọi người đã ầm lên về chuyện này.
– Tiếng ồn vang rồi cũng tĩnh. Đừng lo không lâu đâu. Em nên đi học lại đi. Vì dù gì, với bọn họ tôi và em chỉ là từng quen thôi.
– Tôi chưa sẵn sàng để đi học lại.
– Đừng yếu đuối thế.
Bảo Châu không trả lời mà lại cầm ly nước lên uống thêm một chút.
Một lát sau bỗng cơ thể cô nàng nóng dần lên. Cảm thấy có gì đó không ổn. Bảo Châu đứng dậy đi vệ sinh. Vào trong cô nàng cố gắng rửa mặt thật nhiều rồi đi vệ sinh vì nghi mình bị chuốc thuốc. Thấy vẫn không ăn thua Bảo Châu định ra và đi về ngay. Nhưng vừa mở cửa nhà vệ sinh thì ông Phước đã đợi sẵn ở đó. Con bé vừa bước ra ông ta đã ôm ngay vào lòng và hôn hít đôi gò má. Cơ thể Bảo Châu mỗi lúc một nóng hơn. Cơn hứng tình bỗng chốc dâng cao. Con bé chủ động đớp lấy cái môi thâm của ông Phước hôn mê cuồng. Ông Phước đưa lưỡi qua để cả hai cùng nút lưỡi. Vừa hôn ông ta vừa di chuyển kéo theo Bảo Châu đi lại ghế sofa. Ông nằm ngã lưng ra ghế Bảo Châu nằm đè lên trên. Ông Phước nắm lấy tà áo phông của cô nàng kéo lên trên cởi ra. Bảo Châu tiếp tục khum xuống ngậm mút môi lão. Tay ông Phước đưa ra sau cởi khóa tháo áo ngực quăng một bên. Vừa nút lưỡi ông vừa nắn nót bầu vú con bé.
Bảo Châu đã lâu không làm tình mà còn thêm tác dụng mạnh của thuốc khiến cô nàng thèm khát vô bờ.
Bảo Châu kéo tay ông Phước ra, trườn người lên trên để đút vú vào miệng ông Phước. Ông thầy mê mẫn ngậm mút không ngừng cái bầu vú trắng thơm đã lâu ông không chạm đến. Con cặc ông lúc này đã đội quần lên to tướng. Âm đạo Bảo Châu cũng đã ướt đẫm dâm thủy vì nứng. Ông Phước đưa tay xuống cởi cúc quần và dây kéo để lột luôn cả quần dài lẫn quần xịp Bảo Châu ra. Cởi được quần. Ông lòn tay vào giữa háng để miết không ngừng vào cái khe âm đạo đang nóng lên hừng hực. Ông Phước miết nhanh nhẹn, con bé sướng mê ghì đầu ông ta sát vào ngực mình. Ông Phước vừa mút vừa cắn lấy cắn để cái núm vú hồng cô gái trẻ.
Tay ông vuốt khe lồn Bảo Châu đến trơn nước nhờn. Cặc ông cương to đến khó chịu vì bị cạ vào quần. Ông Phước ngưng tay lại để tự cởi quần mình lôi con quái thú đang nóng rát ra ngoài. Ông Phước thả cặc nằm dài trên bụng. Bảo Châu ngồi đè lên, cặc to bị kẹp giữa hay bên mép lồn nóng hổi. Bảo Châu ôm lấy đầu ông Phước và bắt đầu trượt. Cô nàng trượt lên trượt xuống khiến ông Phước sung sướng như muốn phát điên lên. Tay ông lòn ra sau bóp liên hồi vào cái mông săn chắc, miệng không ngừng mút chùn chụt núm vú.
Bảo Châu được cạ sướng đến quay cuồng. Nhìn khung cảnh trên ghế sofa Bảo Châu nhớ lại những lúc làm tình của Tuấn Khôi cũng trên sofa nhưng cảm giác sung sướng này vượt xa những lần đó. Cô nàng trượt cao lên qua khỏi dương vật rồi thụt về. Cái đầu khấc kê đúng ngay vị trí lỗ âm đạo cứ thế mà chui sâu vào bên trong tử cung nàng.
– Áaaaaa….haaaaa….( Bảo Châu rên lên đầy khoái cảm.)
– Hờ…òooooo…. ( Ông Phước sướng đến quíu cả người lên trên.)
Âm đạo Bảo Châu vẫn khít ôm lấy cặc ông Phước co bóp điên dại. Một chân dưới đất, một chân trên ghế, một tay chống lên thành ghế. Con bé cứ thế là trượt những đoạn vừa khít trên người ông Phước. Con cặc to gân guốc liên tục ra vào cái âm đạo xinh đẹp. Giây phút này đây Tuấn Khôi cứ như một cái tên không có trong đầu Bảo Châu. Trượt đã đời, Bảo Châu bắt đầu đổi qua nhún cưỡi ngựa.
* Phạch phạch phạch…*
Âm thanh da thịt kèm thêm chút nước va vào nhau dâm tiện.
– Ứ…ứ…ứ….á….aaaa..á..
– Hờ…ờ…hừ….aaa…aaaa.
Cả hai rên lên hòa vào thành một. Bên trong âm đạo Bảo Châu cảm nhận rõ mồn một cái khúc thịt nóng ấy cứ đâm sâu vào trong nông rộng lồn nàng ra. Cảm giác sướng không thể từ chối. Vì sự cuồng nhiệt của học trò. Ông Phước sướng đến không thể chủ động kiềm nén lại. Tinh trùng ông đã đấu tranh dữ dội muốn tiến ra ngoài.
Từng thớ mềm mại bên trong như vòng tay ôm lấy cặc ông yêu chiều. Được làm tình sau bao ngày thiếu thốn. Cơn dâm trong cô bé nhỏ nhắn cao lên ngất ngưởng.
– Thầy….thầy…ra…..thầy ra…
Bảo Châu nhún nhanh thêm vài phát theo cảm tính rồi ngồi huốt dậy. Con cặc của ông Phước lọt ra ngoài bắn dòng tinh đặc sệt lên không trung rồi đáp ngay trên lưng cô nàng. Thấy dương vật còn cứng. Bảo Châu cũng đã sắp đạt đỉnh. Không muốn chịu đựng. Bảo Châu ngồi tiếp tục lên thân cặc ông Phước tiếp tục trượt nhanh. Ông Phước vừa xuất vẫn thấy sướng đến lạ. Dâm thủy ướt nhờn trên thân cặc, tinh trùng ông chảy từ lưng xuống khe đít con bé.
– Aaaa….chết thầy mất…aaa.
Bảo Châu mím môi gồng mình trượt thêm vài đường. Được một lúc con bé nằm đè lên người ông Phước giật người mãnh liệt lên đỉnh.
Đạt đỉnh xong mệt rã rời con bé nằm trên người ông Phước áp hai bầu vú xuống ngực ông nghỉ ngơi. Đôi bàn tay hư hỏng của ông Phước không ngừng bóp mông học trò rồi chìm vào giấc ngủ.
Khi ông tỉnh dậy thì chẳng còn thấy Bảo Châu đâu cả.
Mấy ngày nay Mỹ Ngọc luôn trốn tránh những tin nhắn và cuộc gọi từ Khánh Duy. Cô chỉ có đi quay rồi đi về. Quay cho xong việc chứ chả hề tương tác ngoài lề cùng Khánh Duy. Một phần là do cô nàng ngại, một phần do cô có ác cảm với Khánh Duy. Và cứ thế hai người lơ nhau cho đến khi hoàn thành nốt buổi quay cuối cùng.
Hôm nay khi tan học. Mỹ Ngọc đứng đợi Lý Đạt ở cổng thì một chiếc xe hơi ngừng ngay trước mặt cô nằng. Mở cửa xe Khánh Duy bước xuống. Những sinh viên nhìn thấy Idol liền chạy đến chụp ảnh.
Vì hỗn độn nên Khánh Duy kéo Mỹ Ngọc vào xe và chạy đi. Xe chạy đến công viên quen thuộc. Cả hai ngồi nói chuyện với nhau.
– Em dạo này có gì đó lạ nhỉ?
– Dạ không có gì đâu anh.
– Có thật là không có gì chứ? Đừng nói dối anh.
Mỹ Ngọc không biết nói gì đành im lặng.
– Mấy ngày nay anh vừa buồn vừa khó chịu. Khi mà thấy em như thế.
– Anh đừng bận tâm nhiều về em.
– Hình như anh đã thích em rồi.
Nghe lời nói đó bỗng Mỹ Ngọc đứng hình ngơ người. Nếu là cô của lúc trước. Nghe được câu đó chắc sẽ vui mà nhảy cẩng lên mất. Nhưng mà hiện tại nghe được câu đó. Điều cô muốn chỉ có là từ chối.
– Anh đừng trêu em thế.
– Anh không trêu. Anh đang rất thật lòng.
– Em thì có gì để anh yêu chứ nhỉ?
– Em có. Có rất nhiều.
– Nhưng mình không thể đâu anh ạ.
– Anh biết mà. Anh biết em sẽ khó chấp nhận. Anh chỉ mong em cho anh cơ hội để tìm hiểu em thôi.
Đang bối rối thì điện thoại Mỹ Ngọc đổ chuông.
Lấy điện thoại ra xem thì thấy là Lý Đạt đang gọi.
– Em nghe máy nhé!
Khánh Duy gật đầu.
– Alo tao nghe nè.
– Mày đang đâu thế.
– Tao đang ở công viên mình hay chạy bộ ấy.
– Sao không nói để tao đợi.
– À vậy mày đến rước tao nha.
– Oke giờ tao chạy qua.
Mỹ Ngọc tắt máy.
– Bạn em nó gọi. Nó không thấy em. Giờ nó qua đón em về.
– Để anh đưa em về.
– Dạ thôi được rồi ạ.
Cả hai im lặng một lúc.
– Thế em trả lời anh đi đã.
– Em…emmmm..
– Ê Ngọc. ( Từ xa Lý Đạt gọi tên.)
– À thôi bạn em đến rồi. Em xin phép ạ.
Nói xong Mỹ Ngọc chạy nhanh ra cùng Lý Đạt đi về.
– Hai người thân nhỉ? ( Lý Đạt hỏi.)
– Sao chứ?
– Mày với anh Khánh Duy ấy.
– À chỉ là công việc thôi.
– Có thật là vậy không?
– Thật. À mà Đạt này?
– Sao?
– Mày có người yêu rồi. Đúng chứ?
– À…điên à. Ai nói thế. Làm gì có.
– Không ai nói hết. Hôm bửa tao thấy mày chở cô gái nào đó.
– À bạn tao thôi. Chắc chở nhờ đó mà.
– Bạn nào mà ra từ khách sạn hả mày?
– À vậy chắc mày thấy tao chở con nhỏ con chủ khách sạn á.
– Có thật không thế?
– Thật mà mày không tin tao à. Tao vẫn đang thích một người đơn phương nên không có bạn gái đâu.
– Yêu đơn phương á? Là ai thế nói tao nghe đi.
– Mày không biết thật sao?
– Làm sao mà biết được.
– Thế từ từ rồi biết.
– Thằng này nói coi.
– Không!
– Không nói tao dận mày luôn.
– Ê chơi kì thế!
– Vậy đó. Có nói hay không?
– À thì…
– Nói lẹ coi.
Lý Đạt dừng xe lại.
– Tao thích mày.
– Thằng này giỡn quài. ( Nghe câu đó chợt Mỹ Ngọc lại có cảm giác vui vui nhưng e thẹn.)
– Ừa tao giỡn á. Tới nhà mày rồi kìa còn không xuống xe.
– À…ừm tao không để ý. Thôi đi về đi. Về cẩn thận. Cảm ơn mày.
– Không có chi. Thôi vào đi.
Mỹ Ngọc mở cửa vào nhà.
– Ê tao thích mày thiệt đó.
Nói xong Lý Đạt quay xe chạy mất huốt.
Mỹ Ngọc đứng cười tủm tỉm.
Lạ thay, dẫu biết bản thân bị ông Phước gài bẫy. Thế nhưng Bảo Châu lại không trách gì ông ấy mà lại chỉ trách bản thân. Thật sự bản thân Châu thừa biết. Tác dụng của thuốc đúng đã khiến cô trở nên thèm khát nhục dục. Thế nhưng lúc làm tình, con bé làm bằng bản năng, bằng cả lý trí của mình nữa. Lúc ấy thật sự trong thâm tâm con bé có chút rung động với lão Phước.
Không tin được vào những gì bản thân đang nhìn nhận. Nhưng lạ quá, tại sao bản thân Bảo Châu không thấy có lỗi với Tuấn Khôi quá nhiều. Chả lẽ người đời nói đúng, xa mặt thì cách lòng hay sao?
Đang bận tâm suy nghĩ thì Bảo Châu nhận được cuộc gọi từ ông Phước.
Con bé bắt máy.
– Tôi nghe.
– Hôm qua em tuyệt vời lắm.có phải tên nhóc đó đã dạy em giỏi thế không?
– Đừng nhắc chuyện đó. Tôi bị ông hãm hại thôi.
– Không…không! nếu em cảm thấy mình bị hại. Thì khi tỉnh thuốc em đã không để yên cho thầy như thế. Em đã cảm nhận được sự sung sướng mà thầy mang đến rồi đúng chứ?
Bảo Châu ghê tởm với những câu nói đó của ông Phước nên liền tắt máy.
Hôm nay Bảo Châu mạnh mẽ bước vào lớp mặc kệ mọi ánh mắt hướng về mình. Vì trong đó luôn có nơi để cô dựa vào đó là Mỹ Ngọc.
Thấy Bảo Châu đi học lại Mỹ Ngọc vui mừng.
– Bảo Châu. Hổm nay bà nghỉ nhớ quá trời.
– Có nhớ thiệt không á?
– Thiệt đó. Mừng Châu đi học lại. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi.
– Ừm! Cảm ơn Ngọc luôn bên Châu.
Vừa vào chổ ngồi lấy điện thoại ra. Bảo Châu lại nhận được tin nhắn từ ông Phước.
– Xuống kho gặp thầy.
Bảo Châu thở dài rồi đi xuống nhà kho. Đứng nhìn xung quanh không thấy ai Bảo Châu mới bước vào.
– Kêu em xuống đây có việc gì?
– Thầy có thứ này thú vị lắm muốn cho em xem này.
– Là thứ gì?
Ông Phước mở điện thoại cho Châu xem. Con bé lại một phen hoảng hồn khi nhìn thấy cảnh mình cuồng nhiệt nhún nhảy trên người lão Phước lúc tối đó.
– Ông lại…
– Kỹ niệm thôi.
Nói xong ông Phước cất điện thoại vào túi quần rồi ôm hôn con bé Châu. Bảo Châu đẩy ông Phước ra chỉ tay vào trong góc đang treo mấy tấm màng sân khấu.
– Vào đó đi.
Ông Phước cười lên nham nhở rồi nắm tay con bé vào trong. Kéo màng ra cả hai bước vào và khép lại. Ông Phước tiếp tục hôn Bảo Châu điên cuồng. Tay ông lại cởi nút quần Bảo Châu và lòn tay vào từ cạp quần. Đưa tay xuống vào trong lớp quần lót. Ông dùng ngón tay xoa vào hột le con bé.
Bảo Châu đứng dạng hai chân ra cho ông ta dễ dàng hành sự. Ông Phước hôn trên môi rồi lại xuống cổ hun hít.
Tay còn lại ông bắt đầu kéo áo con bé cao lên và nhét cái tà áo được cuộn lại vào miệng Bảo Châu.
Con bé Châu ngậm giữ áo không tuột xuống. Ông Phước kéo áo ngực xuống để cái bầu vú bật ra và bắt đầu bú mút. Con bé Châu sướng nhắm cả mắt lại. Nước miếng chảy ướt cả áo. Ông Phước mạnh dạng tuột luôn quần Bảo Châu xuống. Tiếp đến là cả quần của lão. Ông quỳ xuống nhấc một chận Bảo Châu lên vai và bắt đầu mút âm đạo. Cái lưỡi già dơ của ông liếm láp dọc khe lồn đỏ hỏn.
Bảo Châu chủ động đưa tay đến xoa cái đầu hói của ông Phước khi đang trong thế con mồi. Ông Phước luôn biết cách khiến con bé bị cuống theo. Cái lưỡi trời sinh dài đụng mũi của ông Phước cuộn lại và đâm vào trong lỗ bím con bé thọc lia lịa. Nước âm đạo lờ lợ tuôn trào từ đầu lưỡi chảy dọc xuống cuốn họng. Cái hương vị tuyệt mỹ này làm ông Phước liên tục giật giật dương vật vì nứng.
* Cộc cộc cộc *
– Ông Phước…ông Phước dậy mau, ra tôi nói chuyện.
Tiếng bà Đào gọi làm ông Phước tỉnh giấc. Ông bực mình vì đang mơ đẹo thì bị đánh thức. Mặt mày càu nhàu bước xuống giường.
– Bà làm cái quái gì mà rùm trời lên thế?
– Chiều mai sinh nhật má. Chiều ông nhớ tranh thủ về để về quê với tôi.
– Bà về một mình không được à?
– Ba bảo tôi với ông về. Ông làm thái độ gì thế?
– Thôi tôi biết rồi. Tôi tranh thủ.
Giấc mơ lúc nãy khiến ông Phước nứng chịu không được liền tức tốc chạy lên trường tìm Châu. Thế nhưng hôm nay Châu vẫn chưa chịu đến lớp.
Thấy thế ông Phước chạy thẳng đến nhà Châu.
* Cốc cốc cốc.*
Nghe tiếng gõ cửa Bảo Châu đi ra. Mở cửa thấy ông Phước. Bảo Châu không đuổi hay đóng cửa lại mà để ông ta thản nhiên đi vào.
Vừa vào đóng cửa lại ông Phước liền ôm lấy Bảo Châu hôn hít khắp cổ vai gáy. Bảo Châu không chống cự mà vẫn để im.
Tay ông Phước thọt nhanh vào trong quần Châu. Ông vừa ngậm mút lỗ tai vừa không ngừng xoa bím con bé đang không mặc quần lót. Bảo Châu vẫn một cảm xúc thờ ơ như búp bê đứng im để ông ta quấy phá.
Thấy con bé không động tỉnh ông Phước ngừng lại và nhìn Bảo Châu một lúc rồi bế con bé vào phòng.
Đặt Bảo Châu lên giường ông Phước bắt đầu cởi áo con bé ra và liếm láp phần ngực trắng mịn.
Loay hoay một lúc sau cả hai bây giờ chẳng còn một mảnh vải che thân. Ông Phước đang dí cái đầu khấc bóng loáng trước miệng âm đạo Bảo Châu quẹt quọ lên xuống.
Ông ngước nhìn con bé, con bé liền ngoảnh mặt tránh né.
Một cái đẩy hông nhẹ nhàng, con cặc ông Phước chui trọn vào bên trong tử cung. Ông nằm đè lên người Bảo Châu và đụ con bé một cách hưởng thụ.
Âm đạo Bảo Châu ôm khít rịt con cặc to của ông Phước. Lại một lần nữa con bé để cho thầy của mình địt mình thỏa mãn.
Đôi mắt không cảm xúc ấy dần nhíu lại. Đôi môi cũng mím chặt. Tay con bé chủ động đặt vào hai bên hông ông Phước nắm chặt.
Nhìn con bé đang sướng. Ông Phước phấn khởi bóp không ngơi hai bầu vú và liên tục dập một cách điên đảo. Bảo Châu bất chợt ngồi dậy ôm lấy ông Phước nút lưỡi. Hay chân con bé gác lên hai đùi ông Phước duỗi thẳng. Ông Phước dùng tay bợ mông con bé cao ngồi lên hai chân mình. Ông bám eo đẩy đưa con bé chà lướt liên tục trên đùi lão.
Người đàn ông thực thụ làm sao làm ngơ với đôi vú căng tròn đang vẩy không ngừng phía trước mặt. Ông Phước đớp nhanh bầu vú mà mút như một con mèo con bú sữa mẹ.
Bảo Châu đẩy mông càng lúc càng mãnh liệt, ông Phước cảm nhận rõ cái độ ôm chặt ma sát con cặc ông mỗi lần ra vào. Nó ấm nóng mà mềm mại vô cùng.
Ông tự hỏi lịu còn vị trí nào cho tên Tuấn Khôi hay không. Trong lúc ông đang suy nghĩ vu vơ thì con bé Châu đã đến lúc đạt đỉnh. Con bé ôm ghì cổ ông Phước và đẩy nhanh tiến độ đến lúc cả người run rẫy toàn thân rã rời đẫm mồ hôi.
Bảo Châu rũ rượi như một cái xác không hồn. Trong khi ông Phước vẫn đang hả hê đục cái dương vật và sâu lồn nàng.
Và cứ thế Bảo Châu lại một lần nữa trở thành bồn chứa cho lão Phước. Tinh trùng lão ta bắn ngập lồn con bé. Lúc lão rút ra một dòng tinh đục chảy ra cùng sự thở thoi thóp của âm đạo.
Nhận xét
Đăng nhận xét